Bản Quy Hoạch Độc Bản - Tạ Chính đã đặt tất cả những gì mình có lên bàn đàm phán.

Cập nhật lúc: 2026-01-28 03:44:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" coi chú là bạn, tin tưởng gửi gắm con gái chỗ chú thực tập để nó học hỏi cái cái giỏi, chứ để chú... để chú "nhắm" nó như một con mồi. Chú hơn nó bao nhiêu tuổi. Chú kinh qua bao nhiêu cuộc tình , còn nó chỉ là một tờ giấy trắng."

 

​Tạ Chính vẫn đó, lưng thẳng tắp, hề lay chuyển cơn thịnh nộ:

 

​"Anh Minh, nếu em coi cô là con mồi, em đây để thưa chuyện với . Em thể dùng quyền lực để ép cô , hoặc dùng tiền bạc để mua chuộc sự im lặng. em chọn đây, với tư cách là một đàn ông danh chính ngôn thuận bảo vệ cô cả đời."

 

​"Danh chính ngôn thuận. Chú định để danh chính ngôn thuận khi cả cái ngàng đều chú với là bạn, chú gả con cầu vinh, chú là kẻ biến thái quyến rũ con của bạn ." Ông Minh chỉ tay mặt Tạ Chính, đôi tay run lên.

 

​Tạ Chính dậy, bước gần ông Minh, cúi đầu thấp hơn một chút:

 

​"Em dọn sạch con đường cho cô . Hoàng Bách xử lý, những kẻ xì xào ở Cục cũng sẽ dám hé răng. Nếu thấy danh dự của ảnh hưởng, em sẵn sàng đơn từ chức ngay ngày hôm nay để đưa cô khỏi cái vòng xoáy . Chức Cục trưởng , em thể bỏ, nhưng Lê Dao thì ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-quy-hoach-doc-ban/ta-chinh-da-dat-tat-ca-nhung-gi-minh-co-len-ban-dam-phan.html.]

​Lê Minh sững sờ. Ván cờ , Tạ Chính đặt tất cả những gì lên bàn đàm phán.

 

Ông Tạ Chính là kẻ tham vọng, là sinh để chính trị, việc tuyên bố sẵn sàng bỏ ghế Cục trưởng vì con gái ông là điều ông bao giờ dám nghĩ tới.

 

​"Chú... chú thực sự nghiêm túc." Ông Minh thụp xuống ghế, đôi mắt vô định.

 

​"Em dùng cả sinh mạng và tiền đồ của để đảm bảo với . Lê Dao ở bên em, cô sẽ bao giờ chịu thiệt thòi. Anh Minh, hãy tin em một cuối, với tư cách là bạn từng kề vai sát cánh với ."

 

​ông Minh về với những suy nghĩ ưu phiền bước chân nặng trĩu. 

 

Còn Tạ Chính, giữa phòng vắng, hít một thật sâu.

 

 

Loading...