Triệu Giới mất liên lạc một ngày, nhưng cũng vội.
Anh trai bảo yêu đương thì để kiểm tra đó .
xổm cạnh cái hộp xem chuột Lang ăn cỏ.
Triệu Quỳ Quỳ gửi cho một địa chỉ, bảo sắp nước ngoài một thời gian nên rủ uống rượu chia tay.
Nó nhắn: [Hehe, vốn định đặt phòng nhỏ thôi, mà chủ quán bảo hôm nay tớ là may mắn nên nâng cấp miễn phí lên phòng siêu lớn luôn.]
lên đường.
Đi ngang qua phòng 3010, cửa khép hờ.
thấy mặt Triệu Giới.
Trong lòng là một phụ nữ ăn mặc hở hang, lẳng lơ.
Bên trong ít .
Có kẻ trầm trồ: "Mới bao lâu mà tán đổ con ngốc đó ?!"
Triệu Giới đắc ý: "Đối phó với đứa ngốc thì dễ thôi, dùng chút tiểu xảo rẻ tiền, cho nó tin thế giới phép thuật. Con vẹt bảo 'Chân mệnh thiên t.ử của em chính là Triệu Giới' thế là xong!"
"Ha ha ha..."
Cả đám nhạo báng: " là đồ trí tuệ thấp."
Triệu Giới thản nhiên hôn phụ nữ đùi, tiếp: "Mấy đứa chơi đây tinh ranh quá, lúc nào cũng đòi trao đổi ngang giá, tiền tình, còn tơ tưởng đến cái vị trí giấy kết hôn của nhà nữa."
Một gã đàn ông vẻ ngoài cũng lông bông kém nhả một khói: "Nếu ông phát hiện , thì cũng xông lên ."
Triệu Giới nhướng mày: "Anh trai nó trông kỹ lắm, chắc chắn còn 'nguyên'. Đợi chơi chán , ai nếm thử thì xếp hàng nhé."
Mấy cánh tay giơ lên: "Anh Giới, ngốc thì ngốc thật nhưng cái mặt đó đúng là cực phẩm. Tối nay giấc mơ xuân mới . Hehe, bọn dựng thêm cho nó cái câu chuyện phép thuật nữa, 'tập thể' luôn, xem nó dính bầu của ai ..."
"C.h.ế.t tiệt Trình Khuynh, ông tởm quá."
Gã đó thản nhiên sofa: "Thế thì ông mà Liễu Hạ Huệ một ."
bên cửa mà lạnh toát.
"Ơ, cái bóng ở cửa là ai thế?"
Nghe thấy tiếng dậy, vội vã chạy về phía thang máy.
Cửa thang máy suýt khép thì một bàn tay rõ khớp xương thò chặn cửa.
Bước trong, bàn tay đó nhanh ch.óng nhấn nút đóng và chọn tầng thượng.
đầu định cảm ơn: "Cảm ơn …"
Một cảm giác run rẩy khác bao trùm .
Thương Ngu Sơn.
Trên bàn tay như ngọc của đang quấn một sợi xích ch.ó bằng bạc lấp lánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-khe-uoc-do-cho-doi-hiep-si-quay-ve/chuong-5.html.]
Khóe miệng nhếch lên một nụ , ánh mắt như lông vũ lướt qua mặt : "Đã lâu gặp."
14.
Ánh mắt của Thương Ngu Sơn lúc khác hẳn vẻ mặt xa cách trong lễ nghiệp của Quỳ Quỳ.
Dường như thấu sự căng thẳng và sợ hãi tột độ của , thản nhiên : "Đừng sợ, sợi xích dùng để xích ch.ó thôi."
Rồi cúi đầu sợi xích, lẩm bẩm: "Hình như... nó chạy mất ."
thở phào nhẹ nhõm, bí mật nhấn nút tầng một hỏi : "Anh tìm nó ?"
Gương mặt thoáng qua vẻ thờ ơ: "Hình như nó để tìm thấy."
khỏi liên tưởng đến những lời đồn thổi về Thương Ngu Sơn.
Chẳng lẽ ngược đãi động vật nên nó mới bỏ chạy?
Trong gian bốn bức vách im lìm của thang máy, cố tìm một câu để phá vỡ sự im lặng: "Đó là một chú ch.ó thế nào ạ?"
Thang máy lên đến tầng thượng.
Cửa mở , trang trí ở đây khác với các tầng , chỉ hai tông màu đen trắng tối giản.
Thương Ngu Sơn tự trả lời câu hỏi của : "Đó là một chú ch.ó đáng yêu, nhưng c.ắ.n , là thứ thích nhất."
Sợi xích bạc quấn hết vòng đến vòng khác cánh tay .
Anh sang , đôi mắt cáo dài hẹp đầy vẻ xảo quyệt.
Cái lạnh lẽo thấu xương trong đáy mắt khiến tê dại cả sống lưng.
Thương Ngu Sơn cúi , gương mặt như yêu nghiệt sát rạt bên .
Anh một cách ác độc: "Nó ở ngay đây , chú cún con phụ bạc của ."
Giọng truyền đến từ cách cực gần, nhạt nhẽo nhưng mang theo ý vị trêu đùa lạnh lùng.
Giống như một con mèo đang vờn chuột, cảm thấy vui sướng và thỏa mãn sự kinh hoàng của con mồi trong lòng bàn tay.
Anh lộ vẻ mặt đắc ý, mãn nguyện.
Lần đầu tiên trong cuộc đời vốn ít cảm xúc của , cảm nhận thế nào là tai họa ngập đầu.
15.
Hôm nay xảy quá nhiều chuyện khiến rơi trạng thái ngơ ngác.
Ngay cả khi Thương Ngu Sơn đưa phòng, khóa cổ chân , vẫn mất một lúc lâu mới phản ứng kịp.
Một đầu sợi xích nắm gọn trong lòng bàn tay .
nhớ đến lời đe dọa của : "Sẽ nhốt cô , vĩnh viễn bao giờ thoát ."
co rúm sofa, ngước mắt lên liền chạm đôi mắt đen sâu thẳm của Thương Ngu Sơn.
Anh gì, ngay ngắn, ngón tay tỉ mỉ mơn trớn bề mặt trơn nhẵn của sợi xích.