Editor: Trang Thảo.
Hai em nhà họ Chung tính cách trái ngược. Chung Dụ điều hành gia tộc, lúc nào cũng mặc vest chỉnh tề. Còn Chung Diên Chi thì nhuộm tóc màu khói, cổ còn một hình xăm nhỏ.
chủ động chào một tiếng: “Diên Chi về .”
Nụ mặt Chung Diên Chi lập tức biến mất, ngoảnh mặt , thèm . , Chung Diên Chi luôn dành cho một thái độ thù địch rõ nguyên do, từ tận lúc và Chung Dụ đính hôn.
Trong bữa tiệc, Chung Diên Chi bếp lấy mứt hoa quả. cũng tìm cớ lẻn theo. Vừa thấy , lưng căng cứng .
“Cô đây gì?”
“ hỏi chút, ghét thế?”
Chung Diên Chi mỉa mai: “Vì ghét hạng phụ nữ lẳng lơ.”
“Cậu hiểu lầm gì về đấy?”
Chung Diên Chi thèm đáp lời. đổi chủ đề: “Tìm thấy mứt ?”
“Chưa.”
“Có thử cái ? Mứt việt quất mới mua, chua chua ngọt ngọt, ngon lắm.”
quệt một chút mứt lên đầu ngón tay, đưa đến bên môi Chung Diên Chi: “Nếm thử ?”
Chung Diên Chi rũ mắt, im bất động hồi lâu. Hương vị chua ngọt của mứt việt quất phảng phất trong khí. Đột nhiên : “Chị dâu, như thế .”
cũng cong môi: “ sắp ly hôn với trai .”
“Đừng lừa .”
“Đơn ly hôn trong túi xách đây, lấy cho xem nhé?”
Cậu thu nụ cợt nhả, ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm và phức tạp.
Chung Diên Chi cuối cùng cũng nếm thử mứt việt quất đó. Cậu và Chung Dụ sự cộng cảm về cảm xúc, dù chỉ giới hạn ở mặt tinh thần nhưng cũng lá gan đó.
Sau bữa tối, đám con cháu trong nhà rủ tăng hai hát hò. và Chung Diên Chi đều , điều lạ lùng là hôm nay Chung Dụ cũng tham gia. Anh vốn là cả, tính cách trầm , ít khi tham gia mấy hoạt động của đám em họ. Chẳng hôm nay nổi hứng gì.
Đêm dần về khuya, uống say nên một phòng nghỉ nhỏ để chợp mắt. Cửa đóng kín, đột nhiên thấy tiếng Chung Dụ ở bên ngoài.
“Tìm thấy cô ?” Giọng điệu hiếm khi mang vẻ sốt sắng như .
“Ai cơ? Em quên mất .” Chung Diên Chi đáp bằng giọng lười biếng, cợt nhả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-giao-huong-cua-ba-nguoi/chuong-2.html.]
“Ba năm , ở London, con gái mà chú từng hôn .”
Chung Dụ hề giận, ngược còn kiên nhẫn nhắc nhở: “Lúc đó chú uống quá chén, chỉ là một nụ hôn nhẹ lướt qua... thế mà khiến mất ngủ cả đêm.”
“À, nhớ .” Chung Diên Chi : “Từ khi cái cộng cảm , cứ như kim cương bất hoại , chẳng rung động với ai. Duy chỉ ngày hôm đó, cô gái khiến trằn trọc, hồn bay phách lạc. Đáng tiếc, lúc em tỉnh rượu thì chẳng còn nhớ gì nữa.”
“ .” Chung Dụ gật đầu: “Mạng lưới quan hệ của cả hai chúng đều tìm cô .”
“Ba năm , bỏ cuộc .”
“Anh nhất định tìm bằng .” Chung Dụ kiên định : “Ngoài cô , cảm giác với bất kỳ ai khác.”
“Chậc, khó nhằn thật.” Chung Diên Chi hỏi đầy ẩn ý: “Anh chắc chắn là thử với chị dâu ?”
Trang Thảo
Chung Dụ từ chối. Anh quyết định giữ vì một thì sẽ . Tiếng hai em trò chuyện dần xa. xoa xoa cái đầu choáng váng vì rượu, trong lòng chỉ một suy nghĩ duy nhất: Thật là trùng hợp. Ba năm , cũng ở London.
một tật , hễ uống nhiều là ký ức sẽ đứt đoạn từng mảng nhỏ. cứ cảm thấy đêm qua thấy chuyện gì đó, nhưng nhớ rõ cụ thể là gì. Đại khái chỉ nhớ rằng Chung Dụ hắt hủi vì trong lòng một “ánh trăng sáng”. Thôi kệ , dù cũng đang trong giai đoạn hòa giải ly hôn , mặc xác .
Cuối tuần, Chung Dụ công tác vắng nhà. Mẹ nhờ mang ít đồ sang cho Chung Diên Chi. Đây đầu đến nhà , nhưng nào cũng tỏ vẻ thích .
“Ai cho cô đến đây?” Cậu cau hỏi.
“Mẹ .”
đặt đống đồ xuống, liếc mẩu bánh mì khô khốc bàn: “Cậu ăn cái thôi ?”
“Cô quản gì.”
“Anh trai đang giới thiệu đàn ông mới cho đấy.”
“Anh điên ? Giới thiệu ai?”
“Không . Trợ lý Dương? Quản lý Trần? Hay là mấy ông bạn đ.á.n.h golf của chăng?”
“Toàn là mấy lão già.”
: “Phải đó, cũng tìm trẻ trung hơn.”
Trong lúc , ánh mắt dừng . Chung Diên Chi mất tự nhiên né tránh, nhưng né cũng vô ích. trực tiếp tung đòn thẳng thừng: “ chọn .”
Chung Diên Chi: “...”
“Mẹ kiếp, cái thế giới điên .”
Trong tủ lạnh chẳng nguyên liệu nấu ăn nào cả, chỉ duy nhất một lọ mứt việt quất. Chính là loại mứt từng gợi ý.
“Cậu mua ? Vị thế nào?”