Bạn Đã Từng Gặp Tôi… Nhưng Bạn Quên Rồi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-28 12:34:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngủ trong đêm đó.

Không vì lo lắng kiểu hoảng loạn, mà là một trạng thái lưng chừng khó gọi tên—giống như khi bạn ném một hòn đá xuống mặt nước và đang chờ xem những vòng sóng sẽ lan đến .

giường, mắt mở, lên trần nhà. Quạt vẫn đều, phát âm thanh quen thuộc. Mọi thứ xung quanh vẫn yên bình như ngày, nhưng trong đầu , từng suy nghĩ nhỏ cứ nối tiếp , chịu dừng .

Bài đăng.

kiểm tra ngay.

tự nhủ sẽ đợi đến sáng. , chỉ vài phút , cầm điện thoại lên. Màn hình sáng lên trong bóng tối, ánh sáng xanh nhạt hắt gương mặt .

Thông báo .

Không nhiều, nhưng là con 0.

mở bài .

Những bình luận đầu tiên xuất hiện.

“Đang về vụ bài đúng ?”

“Mình cũng thấy giống, mà dám .”

“Nếu đúng là của bạn thì… tệ thật.”

từng dòng, chậm rãi.

đoán . Có chắc. Có ở giữa, tin, cũng phủ nhận.

kéo xuống.

Một bình luận khác:

“Mình ai là . bài cảm giác thật hơn.”

dừng ở đó.

“Thật hơn.”

Hai chữ đơn giản.

Không ồn ào. Không khen ngợi quá mức.

nó khiến cảm thấy một thứ gì đó rõ ràng—rõ ràng hơn cả những lời bênh vực, hơn cả những tranh cãi.

đặt điện thoại xuống.

Lần , tiếp tục nữa.

nhắm mắt .

đầu tiên trong đêm, ngủ .

Sáng hôm , đến lớp muộn hơn bình thường một chút.

Không vì ngủ quên, mà vì gương lâu hơn ngày. Không để chỉnh tóc quần áo, mà chỉ để .

Khuôn mặt quen thuộc vẫn ở đó.

Không đổi rõ rệt.

hiểu , cảm giác như bước qua một ranh giới mỏng.

Trong lớp, khí chút khác lạ.

Không ai cũng chuyện. một vài ánh mắt lâu hơn bình thường. Một vài cuộc trò chuyện ngắt quãng khi ngang qua. Những tín hiệu nhỏ, nhưng đủ để nhận rằng… điều gì đó lan .

Giờ chơi, điện thoại rung.

Một tin nhắn từ tài khoản lạ.

“Chào bạn.”

dòng chữ đó vài giây khi mở.

“Bài hôm qua… là của bạn đúng ?”

trả lời ngay.

Ngón tay dừng màn hình. Rất nhiều cách để trả lời hiện trong đầu—giải thích, phủ nhận, hỏi . cuối cùng, chỉ gõ một chữ:

“Ừ.”

“Mình mà.”

“Sao bạn ?”

“Vì bài gốc của bạn đó.”

sững .

“Bài gốc.”

Hai chữ đó, hiểu , khiến cảm thấy nhẹ một chút.

Ít nhất, ở đó, vẫn là bản đầu tiên.

“Bài cũng . Lúc đầu để ý. xong bài của bạn hôm qua, , thì thấy khác.”

“Khác ở ?”

“Khó lắm. Nội dung thì giống. cảm giác thì .”

câu đó.

“Bài giống như kể một câu chuyện. Còn bài của bạn… giống như bạn đang ở trong đó.”

trả lời ngay.

Không gì, mà vì cần một chút thời gian để hiểu cảm giác đang dâng lên trong lòng là gì.

Không vui theo kiểu bùng nổ.

Không tự hào rõ ràng.

Mà là một thứ gì đó lặng—nhưng đủ để lan .

“Cảm ơn bạn.”

Người đó trả lời:

“Không gì. Chỉ là… nhớ bài của bạn.”

dừng .

“Mình nhớ bài của bạn.”

Không “bài ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-da-tung-gap-toi-nhung-ban-quen-roi/chuong-6.html.]

Không “bài viral”.

Chỉ là… bài của bạn.

Một câu đơn giản.

giống như một cái gì đó khớp đúng chỗ mà tìm kiếm suốt từ đầu.

Buổi chiều, Linh gọi .

“Lần … khác.”

“Khác thế nào?”

“Không . tao xong… nhớ.”

bật .

“Ừ.”

Chỉ một chữ.

, nó còn trống rỗng nữa.

Có một thời gian đó, thứ dần trở bình thường.

Không còn những tranh cãi ồn ào. Không còn những con tăng nhanh. Mọi thứ về mức , thậm chí phần lặng lẽ.

, còn thấy hụt hẫng.

vẫn .

Có ngày , ngày .

Có những dòng chữ bao giờ đăng.

còn thấy chúng vô nghĩa nữa.

Một buổi chiều, trong một quán cà phê nhỏ.

Bên ngoài trời mưa.

Những giọt nước trượt dài mặt kính.

dòng ngoài —vội vã, bận rộn, chẳng ai để ý đến ai.

Một ý nghĩ xuất hiện.

Nếu bước ngoài đó, lẽ vẫn sẽ ai .

Không ai hỏi:

“Có Minh Anh ?”

tấm kính.

Thấy bóng mờ nhạt.

buồn.

chợt hiểu .

Có lẽ, từng đặt sai câu hỏi.

luôn nghĩ rằng cần ai đó gọi đúng tên để chứng minh tồn tại.

thật

vẫn luôn ở đây.

Không cần ai gọi tên.

Không cần ai xác nhận.

cúi xuống.

Bắt đầu .

Không để gây ấn tượng.

Không để nhớ đến.

Chỉ là .

Viết về cơn mưa.

Viết về buổi chiều.

Viết về chính .

Khi xong, đăng.

Chỉ lưu .

Mỉm .

bước khỏi quán.

Không khí mưa mát hơn.

Dòng vẫn đông.

Không ai .

Không ai gọi tên .

còn cảm thấy đang biến mất nữa.

đang ở .

là ai.

Và điều đó… đủ .

là Minh Anh.

Một cái tên thể đặc biệt.

còn là một cái tên cần chứng minh.

Bởi vì, dù ai nhớ đến

vẫn chọn ở ,

trong chính cuộc đời của .

Loading...