BẢN CUNG KHÔNG CẦN TRANH SỦNG - 9
Cập nhật lúc: 2026-02-26 09:17:32
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để Trầm Tích sức học hành, đặc biệt tổ chức một bữa tiệc nhỏ, còn mời cả các “sĩ t.ử” ở thư phòng đến nữa.
Trầm Viễn là trưởng nên thằng bé dẫn đầu các đến chỗ thỉnh an , trái , đứa cao đứa thấp, đưa péo đứa g.ầy, nom đến là buồn .
Lúc lên bàn, Trầm Viễn động đũa , những đứa còn mới bắt đầu tay, Trầm Dương hôm nay ngoan ngoãn hơn nhiều.
Nghe Trầm Tích , dạo Trầm Dương cũng chỉnh đốn ít.
Ban đầu, thằng bé ngủ gật trong giờ học nên thầy dạy bắt chép phạt, nó để cho bạn cùng học chép chơi ở bên cạnh, ăn dưa, uống các kiểu,...
Ai mà ngờ rằng, hai ngày bạn vùng lên .
Sự tồn tại của đứa bé là một điều kì diệu, khi của Thục phi lên như diều gặp gió, liền từ bỏ vợ chất phác, giản dị của cưới thêm một cô nương xinh khác, vợ và con trai của nàng - Giang Trường SInh cùng trở về nhà của cữu cữu, khi nàng qua đời vì b.ệnh t.ật, cữu ma lấy hết t.iền phụ nữ tội nghiệp dành dụm , thế là…
Thằng bé ăn xin để kiếm miếng cơm manh áo…
*Cữu cữu: Cậu/ Cữu ma: Dì
Chính xác là như thế, nó tự cắt tóc, nền đất, ăn xin.
Cháu trai của Thục phi ăn xin là sự việc mất mặt như thế nào chứ, trong kinh thành nhạo điều lâu.
Thục phi năm ngoái mới chuyện , liền mau ch.óng yêu cầu tìm thằng bé về.
Cũng may mà tìm , nếu Giang Trường Sinh bao lâu nữa khéo cũng nhậm chức bang chủ cái bang .
Nghe thằng bé “ ăn” , qua vài trận oánh, cả một khu Trần Bình do nó chủ.
Có bản lĩnh như thế, nó chấp nhận để một đứa nhóc còn vắt mũi sạch lên đầu ?
Cho nên những , nếu như Trầm Dương bắt nó ch.ịu ph.ạt , thầy dạy gì nhưng nó thì bắt Trầm Dương chịu phạt gấp đôi như thế, nó chép một trang sách, Trầm Dương chép hai trang, chép xong thì đừng hòng chơi nữa.
Trầm Dương cáo trạng với Thục phi, Giang Trường Sinh liền phạt quỳ, lúc về nó với Trầm Dương rằng, “Hôm nay quỳ bao lâu, ngày mai ngươi quỳ gấp đôi như thế.”
Trầm Dương sụp đổ .
Nó đấu Giang Trường Sinh.
Vậy là nó dám phạm sai nữa.
Bữa cơm , vài phần kì lạ.
Ngọc T.ử Xuyên bình thường ăn uống nhất, cầm đũa là chiến đấu ngay, Trầm Viễn thấy khúc chân giò cách bạn xa, liền bụng gắp cho nó.
Trầm Tích liền học theo, gắp cho Hàn Nhiễm một chút rau xanh.
Trầm Dương thấy các chiêu hiền đãi sĩ như thế thì cũng khởi lên lòng hiếu thắng, chuyển cho Giang Trường Sinh hẳn một tô canh.
Phúc Bảo thì thấy cảnh tượng , khỏi há hốc mồm, lúc sắp lui xuống còn thì thầm tai “Không hổ là hoàng tự…”
Ăn xong, liền lấy cờ vây cho bọn trẻ chơi, T.ử Xuyên thắng Trầm Viễn, Hàn Nhiễm thắng Trầm Tích, là Trầm Tích đề nghị để T.ử Xuyên và Hàn Nhiễm đấu với , mãi phân thắng thua…
Trầm Dương chơi cờ, liền chơi ném thẻ.
Trầm Tích lẽ khá tự tin về trò , nên rủ cùng chơi.
Kết quả, ngoại trừ ba họ Trầm , các bạn học ai nấy đều bách phát bách trúng.
T.ử Xuyên, “Các cũng đấy, tay nghề của là gia truyền.”
Hàn Nhiễm, “Các cũng đấy… ố/m đ.au liên miên, ở nhà chán trường quá thì chỉ chơi mấy món …”
Giang Trường Sinh, “Các … , từng thống lĩnh cả một khu phố nhờ tài đ.ánh đ.ấm hơn của .”
Các họ Trầm mới bắt đầu học, trải nghiệm cái gọi là “núi cao còn núi cao hơn” …
…
Đã lâu thấy Thư tần.
Lúc các tiểu trẻ trung tiến cung, sự sủng ái của hoàng thượng giảm ít nhiều, nhưng ngờ tam công chúa lanh lợi, đáng yêu nên vẫn chỗ vững vàng ở chốn hậu cung.
Ta sớm nhận định Thư tần là một cô nương tài năng hơn .
Tài năng ở chỗ rõ ràng nàng tình ý với kk, cũng chẳng hề ý định tranh sủng, cũng quan tâm đên châu báu lụa là, nhưng biến trở thành một quý tần thể mỹ hơn trong mắt .
Hôm nay, nàng đến chỗ , vẫn là điệu bộ chậm rãi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-cung-khong-can-tranh-sung/9.html.]
“Ta chỉ với một chuyện, hoàng thượng lập hậu . Không , cũng . Là Cận Chiêu viên.”
Ta bình luận gì thêm vì kịch bao giờ cũng chờ hồi mới rõ, nhưng Thư Tần tiếp.
“Ta vẫn luôn mong ngóng sự bùng nổ của , nhưng đợi mãi, đợi mãi, vẫn mờ nhạt như thế.”
Ta khẽ , cố ý gọi phong hiệu của nàng mà gọi bằng “Ninh tam nương” - năm 13 tuổi đầu tiên thấy tài danh , thơ của nàng , lúc đó liền nghĩ, nếu như thể gặp , nhất định sẽ xưng hô như thế.
“Ninh tam nương, chi bằng chúng cược một ván - hoàng thượng nếu như lập hậu, thì Hoàng hậu chỉ thể là !”
Ninh tam nương sững sờ, đôi mắt xinh trong veo như một mặt hồ xao động, nở nụ chua chát, “Không cần cược, thua …”
“Ta ngưỡng mộ , cần sống một đời vì kẻ khác. Hãy thận trọng, hậu cung nhiều chờ lâu .”
“Đa tạ.”
Trước khi , nàng còn thêm, “Tiểu danh của là Đình Đồng, đến khi lên Hoàng hậu, thì hãy gọi như thế.”
Tháng mười, trận tuyết đầu mùa của kinh thành tới sớm.
Cận chiêu viên, Liễu bảo nghi, Tiền thục nghi, Tư Mã mỹ nhân đều tin vui, hoàng thượng và Thái hậu đều vui mừng khôn xiết.
Liễu bảo nghi tấn phong Liễu tần, Tiền thục nghi tấn phong Tiền chiêu nghi, Tư Mã mỹ nhân tấn phong Tư mã tiệp dư.
Còn và Cận chiêu viên, đồng thời phong phi.
Vậy là, hậu cung đủ tứ phi .
Bởi vì Cận chiêu viên thăng bậc một từ chiêu viên lên hẳn quý phi, ai nấy đều chắc mẩm hoàng thượng rải đường để nàng lên hậu.
Thái hậu đột nhiên nảy ý đến núi Tây Sơn lễ phật nửa năm, còn đem theo cả Ung ma ma nữa.
Điều đối với cả cái hậu cung mà , đồng nghĩa với việc sắp bỏ rơi.
Vào cung lâu, thị tẩm ít ỏi đến nỗi nhớ nổi, mà một đường thẳng tiến lên danh hiệu quý phi, nhiều đều cho rằng như sở dĩ là vì sự sủng ái của Thái hậu.
Ta uống ly sữa ấm, lòng gợn sóng, bầu trời đầy bên ngoài khung cửa.
Thẩm Ưng, phụ của Thẩm Đoạt cũng là một trong những thầy dạy của bọn trẻ, ngài học cái kiểu luyện tập võ công mùa đông nữa.
Hàn Nhiễm và Thẩm Ưng cùng thổi lửa, sắc mặt tái nhợt như hòa một với nền tuyết xung quanh - Hàn Nhiễm nhờ điều kiện sức khỏe hạn mà thuận lợi vượt qua bộ khóa học thể chất, thậm chí còn trở thành bạn vong niên của Thẩm Ưng/
*bạn vong niên: bạn bè chơi với mà kể già trẻ tuổi tác
Thẩm Ưng năm đó vì cứu tiên hoàng nên kéo qua mặt hồ đóng băng dài mấy ngàn dặm, đến lúc đưa về để chữa trị thì hai chân gần như phế , kể từ khi bắt đầu nhận thức, Thẩm Ưng xe lăn.
Hàn Nhiễm thì , Thẩm Ưng thì , chiều cao của cả hai tương đương .
Ta thầm nghĩ, Thẩm Ưng thời niên thiếu chắc chắn cũng giống như Thẩm Đoạt khi đó, bất kể là luận trí dũng đều ưu tú hơn .
Ta đem đến cho bọn nhỏ chút canh nóng, luyện tập xong thì thể uống luôn, Hàn Nhiễm lấy cho một chiếc ghế gấp, Thẩm Ưng thì mơi một củ khoai nướng từ đống than đỏ hồng.
Vậy là ba chúng ăn các sĩ t.ử tập luyện, bầu khí dễ chịu vô cùng.
Trầm Viễn và T.ử Xuyên là một cặp, tới ngươi lui mãi thấy hồi kết, còn Trầm Dương thì thất thủ Giang Trường Sinh, tựa như một con hươu ngốc nghếch, bất lực .
Trầm Tích thấy chúng đang ăn khoai nướng, khả năng cao là vui cho lắm, để kiếm chác chút ít, nhưng thấy Thẩm Ưng đang chuẩn vo một quả cầu tuyết để ném qua thì liền nhanh nhẹn né …
Quả cầu tuyết cuối cùng hạ cánh của Trầm Dương, thằng bé ngơ ngác tột độ, cảm giác như mất niềm tin thế giới …
Hàn Nhiễm ăn khoai các bạn, thở dài, “Nếu một cô nương xinh ở đây nữa thì, nhân sinh còn gì hối tiếc.”
Ta là cô nương xinh ư???
Ta lén nặn một quả cầu tuyết, định ném về phía Hàn Nhiễm, ai ngờ tiểu t.ử Trầm Tích hét lên, “A nương chuẩn đ.ánh lén, các xông lên!”
Trầm Dương cũng mộng mị hô theo, “Hàn Nhiễm mới trúng một chiêu gục ! Mau bảo vệ !”
Giang Trường Sinh thì mặt , “Ai động nương nương, thắng .”
Hàn Nhiễm run rẩy xung quanh, thận trọng đưa củ khoai bóc vỏ sạch sẽ đến mặt , “Người… ăn…”
Thẩm Ưng như trách dọa bọn trẻ sợ.
Ta chẳng quan tâm… vui vẻ chạy lên phía ném vài quả cầu tuyết về phía tiểu t.ử thối phản bội nương nó…
Lão nương chơi trò từ khi các ngươi đời kìa.