BẢN CUNG KHÔNG CẦN TRANH SỦNG - 6

Cập nhật lúc: 2026-02-26 09:16:18
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trầm Tích đưa tay về phía , “Nương nương, chúng về thôi!”

Ta nắm tay Trầm Tích bởi vì thấy ở một góc nào đó bóng hình của Vệ chiêu nghi đang lặng lẽ và con trai nàng .

Trầm Tích thuận theo tầm mắt của cũng thấy Vệ chiêu nghi.

“Con đến đó ?”

Trầm Tích đầu , , nhưng cảm thấy nụ của thằng bé lúc trông còn xót xa hơn cả Vệ chiêu nghi đang nước mắt ngắn dài ở đằng xa.

“Bây giờ, sự đều , con về đó, mẫu sẽ vui nữa, như con cũng sẽ vui.”

Đoạn Trầm Tích lắc đầu, “Hà tất…”

Ta đưa ôm thằng bé lòng, ôm lấy cơ thể bé bỏng đang run lên vì lạnh giá, chầm chậm bước về phía Sơ Nguyệt cư.

Hai chúng đều Vệ chiêu nghi thêm một nào nữa.

“Thục phi quản lý nghiêm, niệm tình nhiều năm cống hiến, công nhiều hơn tội, chỉ ph.ạt một năm bổng lộc. Quyền cai quản hậu cung và kim ấn từ nay thuộc về Hiền phi, Nghi quý tần, thấy kim ấn như thấy Thái hậu.”

Thái hậu hạ chỉ, Hiền phi liền “vui mừng tới đ.ổ b.ệnh.”.

Trầm Tích lấy khó hiểu, “Hiền phi nương nương nắm quyền ạ?”

Mặt thằng bé như hiện mấy chữ, “Nương nương là ngốc ?”

Ung ma ma bê sữa dê ấm lên, và Trầm Tích mỗi một cốc, “Sắp đến năm mới cũng là thời điểm hậu cung bận rộn nhất, tiếp quản quyền lực lúc thứ từ to tới nhỏ, xem xét sổ sách , chuẩn quà cáp cho các thế gia,... Hơn nữa Thục phi nương nương cung nhiều năm như thế, nô tài trung thành là ít, cùng một lúc đối mặt với nhiều vấn đề như , dễ dàng chút nào.”

Quả nhiên, kinh nghiệm ở trong cung lâu năm khác, thấy mấu chốt của câu chuyện .

“Vậy ? Nương nương, là chúng giả ốm?”, Trầm Tích cố gắng nặn một kế sách.

Đến cả Phúc Bảo cũng thằng bé chọc cho bật .

Trầm Tích bực bội, “Ta mới chỉ 4 tuổi! Không các phép nhạo!”

Ta đặt cốc sữa xuống, nhay thái dương, “Trầm Tích, gặp chuyện mà đòi trốn chạy, cần con nữa.”

Ta với Trầm Tích nhưng Phúc Bảo và Ung ma ma ai dám theo.

Trầm Tích , tủi bặm môi, dám gì.

Ta cầm kim ấn đưa đến mặt Trầm Tích, “Ta dám nhận kim ấn thì cũng dám đảm đương hậu cung . Con dám con trai , mà dám học theo ?”

“Trầm Tích, những kẻ chỉ khôn vặt, lừa dối , là kẻ mạnh. Kẻ mạnh thực sự là kẻ cho dù phía là núi đ.ao biển lửa nhưng vẫn hùng dũng băng qua.”

“Lại đây, dạy con, để băng qua.”

Lúc mới đưa phủ của bá phụ, tổ mẫu khi đó vẫn còn sống.

Tổ mẫu là kiểu đến việc muỗi c.ắ.n cũng lo muỗi đau vòi, hậu viện của bá phụ khi đó khá nhiều tì , đấu đá đến mức c.hết ngươi sống, đến mức bá phụ ngoài 30 mà vẫn một đứa con nào.

Tổ mẫu thường xuyên khuyên bảo , bọn họ l.àm l.oạn là việc của bọn họ, liên quan đến chúng , bảo ăn kẹo hồ lô, bánh trái…

Kẹo của tổ mẫu ngon nên cũng nhịn cái chợ vỡ một thời gian khá dài.

Sau , tổ mẫu b.ệnh nặng, bá phụ vẫn con, kéo tay gần , “T.ử Hành, bá phụ con con cái nối dõi, con phụ dưỡng nó đến lúc cuối đời! Cuộc đời của nó, còn phụ , cũng sắp còn mẫu , còn , chỉ còn con thôi…”

Bá phụ như , lẻ loi hiu quạnh chứ?

Ta đương nhiên để chịu cảnh lẻ loi .

Cho nên đến quản lý hậu viện, cho những phụ nữ đó một bài học, nuôi dưỡng và dạy dỗ bọn trẻ nên ! Ta quan tâm lời tiếng của kẻ khác, Ngọc T.ử Hành sống nhờ lời ngon tiếng ngọt chút sủng nịnh rẻ mạt của bọn hạ nhân, chỉ là chính mà thôi!

Năm Thiên Châu thứ 9 trong bữa tiệc trừ tịch, quân thần quây quần vui vẻ.

Ta cùng Trầm Tích, ăn vận chỉn chu cũng tới tham dự.

Từ khi lên nắm quyền, gầy nhiều, nhưng bộ lễ phục ngày vẫn kịp sửa nên khi mặc lên tương đối ho, chỉ đội một chiếc mũ ngọc, eo thắt kim ấn, ngoài trang điểm gì thêm.

Thái hậu thấy liền khen, “Đứa trẻ ngoan, đợt bận rộn gầy nhiều ! Mau, đem bát ngân nhĩ đến cho T.ử Hành.”

*Ngân nhĩ: Mộc nhĩ trắng

Thái hậu yêu quý , nhưng mệnh phụ khác dám cho mặt mũi.

“Lo liệu yến tiệc chu như thế , vất vả cho quý tần nương nương !”

“Lặn lội từ xa đến tham dự yến tiệc, quả là mở mang tầm mắt!”

Vv và mây mây…

Trầm Tích tự hào ngẩng cao đầu, tựa như khen là thằng bé chứ .

Sắc mặt của Thục phi thì kém, lớp trang điểm đậm cũng giấu sự mệt mỏi và lão hóa của nàng , từ khi ph.ạt, nàng còn dám đeo châu đội ngọc đầy đầu như nữa, nhưng cho dù tối giản nhiều, Thục phi lúc vẫn còn sang chảnh hơn cả Hiền phi chau chuốt gấp vài .

Sau khi xử lý xong sổ sách, thanh lý hết đám hạ nhân hỗn láo, chuẩn công to việc nhỏ đấy, Hiền phi khỏi b.ệnh , đến năm ngày , mắc bẫy của Thư tần, nàng c.áo tr.ạng ngay mặt Hoàng thượng, đ.ổ b.ệnh thêm nữa, tr.ận ố.m kéo dài tới tận đêm trừ tịch, haiz, nhất định là yến tiệc mà tổ chức một khả năng chữa lành thần kì.

Thời khắc đón chào năm mới sắp đến, bên ngoài pháo hoa rực rỡ cả một vùng trời, một tay đỡ Thái hậu, một tay kéo Trầm Tích, cùng đoàn bước .

Các phi tần còn thì nỗ lực để giành giật một chỗ bên cạnh Hoàng Thượng, tưởng tượng mà xem, pháo hoa sáng rực, Hoàng Thượng ngắm pháo hoa, ngắm ở bên cạnh, đó cũng sẽ như pháo hoa, “bùng nổ” trong trái tim Hoàng Thượng…

Ừm…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-cung-khong-can-tranh-sung/6.html.]

Ai mà ngờ rằng khi nhắm một vị trí thuận lợi để bế Trầm Tích cùng ngắm pháo hoa thì, Thái hậu nắm áo , chính xác là nắm cổ áo , chẳng khác nào nắm cổ c.on h.eo lúc chuẩn cho nó lên thiên đàng , hùng dũng đ.ột k.ích vòng vây của Thư tần và Vệ chiêu nghi bên cạnh Hoàng thượng, đặt bàn tay trong lòng bàn tay của Hoàng thượng.

Hoàng thượng sững sờ.

Ta cũng sững sờ.

[Pew]

Một màn pháo hoa rực rỡ…

Gương mặt Hoàng thượng lúc đỏ lúc vàng lúc xanh lúc tím…

Hoàng Thượng lấy đà mãi mới một câu, “Tóc… tóc của nàng từ nhỏ xoăn như ?”

“Vâng.”

Trầm Tích cách đó xa, đang chằm chằm, ngứa ngáy dậm chân, chẳng khác nào một phiên bản nhỏ của hoàng tổ mẫu nó.

“Hay là, đêm nay Trẫm…”

“Thần đến kì.”

“Ừm.”

Thái hậu, mau đến kéo con

Tiệc tùng kết thúc, các cung nhân phần đa đều về nhà cả , trong cung im ắng nhiều, Thái hậu chính thức tuyên bố mùa “tuyển bông” mới.

Thư tần và Vệ chiêu nghi lòng như lửa đốt, đến cả Thục phi và Hiền phi mấy năm mới Hoàng thượng ghé thăm một cũng tâm tư trùng trùng.

Các gia đình hoàng tộc hào hứng sắm sửa váy áo, trang sức cho các phi tần tương lai, còn nhiệt tình vời các ma ma tên tuổi trong cung đích tập huấn cho con cái nữa…

Thái hậu nhắc đến chuyện , giá vàng của kinh thành liền chao đảo một phen cũng vì lẽ đó…

Thái hậu bảo tìm một cái cớ để vời các phu nhân và tú nữ của họ cung, hiện giờ đông thì qua còn xuân thì tới, cảnh vật và cây cối đều ủ rũ héo hon, liền tổ chức một buổi gặp mặt mật ở viên các, để các tiểu thư tới đó ăn chút đồ nếm chút kẹo, trăm hoa đua sắc, xinh vô cùng.

Họa sư vẽ cảnh tượng đó, ngày hôm thì đem đến chỗ Hoàng thượng.

*Họa sư: họa sĩ:>

Hoàng thượng hạnh phúc đến mức khóe miệng sắp kéo đến tận mang tai những vẫn quở trách , “Nàng cũng bắt chước mẫu hậu mấy trò vô bổ ư?”

Vậy mà còn kịp đáp lời, ngài tiếp, “Cô nương mặc y phục màu xanh tệ…”

“Đích nữ của Cận gia, 16 tuổi.”

“Người là ai?”

“Cháu gái bên nhà mẫu của Thọ Vương, n thị, khi n gia còn tàn, nàng nuôi dạy ở đó.”

“Người mái tóc xoăn…”

“Đích nữ của Giang Đông Liễu gia.”

“Cháu gái của nàng…”

Sao? Không ư?

“Vậy cô nương mặc váy trắng là ai?”

“Con gái của cựu thống đốc Quỳnh Châu, !”

“Sao ?”

Ta hít thở sâu, cố nén cơn tức , “Thống đốc Quỳnh Châu năm vạch tội, năm nay đưa con gái cung, ý đồ quá ư rõ ràng, nếu như bách gia đều học theo thói thì hoàng thất còn thể thống gì nữa?”

Sắc mặt của Hoàng thượng đôi chút biến chuyển, dường như đột nhiên nhớ Thư tần - Ninh tam nương cũng tiến cung khi phụ là tội thần, ngày nay con cháu của Ninh gia trở như từng chuyện gì, thậm chí còn đến lục bộ.

* Lục bộ: bắt đầu từ thời kỳ Tuỳ Đường, cơ cấu triều chính trong xã hội phong kiến phân thành: , hộ, lễ, binh, hình, công gồm sáu bộ

Mối ăn , Ninh gia quá hời.

“Nàng… to gan!”

Ta to gan? Lẽ nào Hoàng thượng thật sự cho rằng Ninh tam nương xinh yêu kiều vì mê mệt vài áng thơ nhạt nhẽo của ngài nên tự nguyện tiến cung?

Làm ngài thể tự tin hơn cả như thế?

“Thần sai.”

Hoàng thượng mắng tiếp nhưng chẳng tìm lý do nào, nổi giận đùng đùng bỏ .

Ta bảo thu bức họa , trở về báo cáo cho Thái hậu.

Thái hậu thấy các tiểu tươi trẻ nô nức tiến cung thì vui mừng khôn xiết, hào hứng dặn dò bọn họ cố gắng vì hoàng thất.

Sau đó động viên các phi tần khác, “Hiền phi, Thục phi, các con cũng cùng cố gắng.”

Thái hậu dứt lời, Hiền Phi và Thục phi liền nở nụ giả tạo luyện lâu ngày đó.

Thư tần cáo ốm, Vệ chiêu nghi lời nào, từ khi Nhung phi lãnh cung, Từ phi như trở thành một Nhung phi thứ hai, nàng lạnh lùng đáp, “Thần rõ.”

Thái hậu tiếp tục , “T.ử Hành hài lòng, các con theo sự an bài của nó, thấy kim ấn như thấy ai gia, phép bất kính.”

“Dạ”, cả hội trường đồng loạt đáp lời.

… 

Loading...