Bài Học - Chương 4

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-18 16:48:15
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài sảnh chính thì chỉ một nhà vệ sinh dùng chung cho cả nam và nữ với hai buồng vệ sinh.

"Chào cô, ..."

"Xin , khu vực việc ạ."

vội vàng lùi ngoài: "Ngại quá, hỏi đường từ đây đến khách sạn Vân Đoan thế nào, điện thoại hết pin mất ."

"Anh về phía Tây, cứ thẳng theo con đường nhỏ là tới."

"Cảm ơn cô."

Cái liếc giúp nắm rõ bộ cấu trúc của quán, gì quá đặc biệt.

"Không đúng!"

bỗng khựng khi nhận một điều: Quán camera giám sát.

Những quán rượu nhỏ kiểu thường xếp ngành dịch vụ ăn uống, quy định bắt buộc lắp camera.

Thế nhưng, cứ nơi nào dính đến rượu bia thì khó tránh khỏi đủ thứ chuyện ngoài ý .

Hiếm ông chủ nào lắp camera để tự bảo vệ .

Một khi khách khứa xảy xung đột, khách gây gổ với chủ quán, camera sẽ đỡ bao nhiêu phiền phức.

Đã mở cái quán thế , lẽ nào tiếc chút tiền lẻ đó?

Hơn nữa bảng hiệu và mặt bằng , quán chắc hẳn mở nhiều năm .

Rượu thì dở như , họ vẫn trụ vững đến giờ mà sập tiệm?

8

thẳng về hướng Tây, đến cổng khách sạn Vân Đoan.

đồng hồ, tổng cộng mất hai mươi phút.

Đêm đó Trịnh Thiệu Minh hề gọi xe, camera đường cũng chỉ ghi cảnh rời khỏi quán rượu.

Sau đó, con đường nhỏ vốn camera giám sát.

Tính đến trạng thái say xỉn của Trịnh Thiệu Minh, cố tình chậm .

Nếu rời quán lúc 7 giờ rưỡi tối, thì muộn nhất 8 giờ cũng tới khách sạn.

lễ tân thủ tục nhận phòng lúc 8 giờ rưỡi. Vậy trong nửa tiếng đó, ? Tại với ?

"Chào , đặt phòng ạ?"

ngước bảng giá và các loại phòng treo tường, giá hề rẻ.

"Vấn đề vệ sinh phòng ốc chứ?"

Nhân viên phục vụ ngẩn , chắc là lâu mới thấy khách hỏi câu .

"Ơ, chuyện cứ yên tâm ạ, khi khách chúng em đều dọn dẹp và khử trùng kịp thời."

"Thường thì dọn dẹp thế nào?"

"Dạ... là dọn dẹp diện ạ."

"Tất cả các ngóc ngách trong phòng đều dùng khăn lau qua một lượt ?"

"Cũng đến mức đó ..."

lấy thẻ luật sư trong túi , hạ thấp giọng: " là luật sư đại diện của đương sự trong vụ án mấy ngày ."

Cô nhân viên phục vụ lập tức trở nên căng thẳng.

"Tình hình thế nào chúng em khai với cảnh sát nhiều ạ."

" hiểu, hiểu. Lần đến chỉ hỏi, phòng 1203 ai ở ? xem qua một chút."

"Được ạ, phòng đó vẫn đang để trống."

"Cô đồng ý nhanh ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bai-hoc/chuong-4.html.]

"Lãnh đạo dặn là phối hợp diện ạ."

Đi thang máy lên tầng 12, nhân viên mở cửa phòng cho , một mùi hương thanh khiết tỏa , thấy dấu vết gì của một vụ án mạng xảy cách đây mấy ngày.

"Ngại quá, khi xác nhận với cảnh sát, chúng em cho dọn dẹp sạch sẽ nơi ."

"Không , chỉ xem qua thôi."

Cấu trúc phòng là kiểu phòng đôi thương gia thông thường, nội thất cũng gì đặc biệt.

"Người lao công hôm đó báo án ở đây ? trò chuyện với bà một lát."

"Dạ ạ."

Sau khi bà lao công tới, nhân viên phục vụ cũng xin phép rời .

Bà lão trông vẻ lo lắng, mồ hôi lấm tấm trán.

Chẳng hiểu cứ thấy bà quen mắt, cảm giác như gặp ở đó .

nghĩ mãi vẫn .

"Thưa cán bộ, thực sự gì cả, những gì thấy thấy đều khai hết ."

"Bác đừng căng thẳng, cháu mời bác đến là nhờ bác giúp một tay."

"Giúp gì cơ?"

"Bác đợi cháu một chút."

Nói xong, thẳng nhà vệ sinh đ.á.n.h một giấc thật sảng khoái.

9

Dưới ánh mắt ngơ ngác và sửng sốt của bà lão, bày bừa căn phòng cho thật lộn xộn, giống hệt như khách lưu trú xong.

"Cán bộ, thế là..."

"Phiền bác dọn dẹp một lượt giúp cháu."

"Hả?"

"Cứ dọn dẹp bình thường như khi khách trả phòng ạ."

"Ồ... ... ..."

Động tác của bà lão nhanh nhẹn, chỉ trong mười phút, căn phòng dọn sạch bong, y hệt như lúc mới bước .

"Cảm ơn bác, còn việc gì nữa ạ."

Bà lão như đại xá, vội vàng đẩy chiếc xe vệ sinh chạy biến.

Mọi bước dọn dẹp của bà khi nãy đều thu tầm mắt. Tuy bà việc tâm và tỉ mỉ, nhưng hề lau dọn khử trùng ở tất cả ngóc ngách.

Ví dụ như bậu cửa sổ mà tiện tay tựa .

Vậy thì...

Tại trong hồ sơ vụ án.

Căn phòng chỉ duy nhất dấu vân tay của Trịnh Thiệu Minh?

Dấu vân tay của những vị khách khác ? Của nhân viên vệ sinh ?

Điều nghĩa là, căn phòng khác lẻn và dọn dẹp, dọn một cách cực kỳ cẩn mật để để bất kỳ dấu vết nào.

Nói cách khác, Trịnh Thiệu Minh thực sự gài bẫy.

Tất nhiên, vẫn còn một khả năng khác.

Đó là chính tự xóa hết dấu vân tay trong phòng, nhằm tạo hiện trường giả như thể hãm hại.

lý do là gì? Nạn nhân thù hằn sâu đậm gì mà khiến đ.á.n.h đổi cả tương lai và địa vị để lấy mạng đổi mạng?

Thú thực, khả năng cao lắm.

Nói thẳng , nếu Trịnh Thiệu Minh thực sự trừ khử một cô gái bán hoa, cả trăm cách mà chẳng bao giờ tự vấy bẩn đôi tay .

 

Loading...