Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Trở Về, Tôi Dẫn Con Rời Đi - 8
Cập nhật lúc: 2026-01-09 13:34:54
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng khách ấm áp của nhà họ Phó, lò sưởi cháy rừng rực.
Mẹ chồng bế Đoàn Đoàn, Phó Hà Kiêu ôm lấy , còn đứa bé trong bụng gần bảy tháng.
Bệnh viện kiểm tra , là sinh ba, hai trai một gái.
Mẹ Cố tham lam bụng vài giây, nhanh ch.óng dồn ánh mắt lên Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn, đứa bé từng nhà họ Cố coi như “con quỷ nhỏ”, ở nhà họ Phó trở thành bảo bối cả nhà cưng chiều, đặc biệt là chồng , bà hận thể nhét Đoàn Đoàn túi để mang theo khắp nơi, còn đồ thì như cần tiền, cứ thế nhét tay con bé.
Mẹ Cố gương mặt hồng hào của Đoàn Đoàn, bộ đồ trẻ em cao cấp đắt giá con bé đang mặc, sợi dây chuyền ngọc lục bảo trị giá cả chục triệu cổ, chiếc vòng vàng khảm ngọc leng keng cổ tay, nước mắt đột ngột rơi xuống.
“Đoàn Đoàn… bà là bà nội đây…”
Bà run rẩy đưa tay .
Đoàn Đoàn rụt về , cảnh giác bà, nhỏ giọng với Phó Hà Kiêu: “Ba ơi, bà nội từng con là ‘con bé hoang giáo dưỡng’.”
Giọng lớn, nhưng như một cái tát, quất thẳng mặt Cố.
Phó Hà Kiêu xoa đầu Đoàn Đoàn, Cố, giọng bình thản: “Phu nhân Cố, trẻ con nhớ dai.”
Mẹ chồng hừ một tiếng nắm tay Đoàn Đoàn: “Đi, Đoàn Đoàn, bà dẫn con trượt cho , tính tình hoang thì , con gái Đông Bắc nhà cái chất dữ dằn thiệt thà đó!”
Đoàn Đoàn với nhà họ Cố vốn chẳng chút tình cảm nào, Cố bất lực, chỉ đành bảo luật sư đưa thỏa thuận tặng tài sản.
Trong thỏa thuận, Cố Hoài Tây vô điều kiện tặng bộ cổ phần, bất động sản và quỹ tín thác tên cho Đoàn Đoàn, do và Phó Hà Kiêu cùng giám hộ quản lý cho đến khi con bé trưởng thành.
Điều kiện kèm theo là hy vọng mỗi năm Đoàn Đoàn thể tới thăm một .
“Ông Cố ,” luật sư đẩy gọng kính, giọng khô khốc, “đây là chuyện cuối cùng ông thể cho Đoàn Đoàn, cầu tha thứ, chỉ cầu… Đoàn Đoàn đừng đổi họ.”
tập hồ sơ dày nặng, sang Phó Hà Kiêu.
Phó Hà Kiêu khẽ gật đầu với : “Người cho thì cứ nhận chứ, dù nhà họ Cố bây giờ cũng chỉ còn mỗi Đoàn Đoàn là độc đinh, tài sản đó cho Đoàn Đoàn thì cho ai?”
Câu gần như cay nghiệt của Phó Hà Kiêu khiến sắc mặt Cố lập tức đổi.
bà còn cách nào khác, vì đúng, con trai bà mất khả năng sinh con, còn bà cũng mãn kinh từ lâu, cả nhà họ Cố thật sự chỉ còn mỗi Đoàn Đoàn là độc đinh.
Nếu Đoàn Đoàn đổi họ, cắt đứt qua với họ.
Thì nhà họ Cố đến đời Cố Hoài Tây… thật sự sẽ tuyệt tự tuyệt tôn.
23
Hai tháng , sinh ba đứa con của và Phó Hà Kiêu tại bệnh viện tư nhân thuộc nhà họ Phó.
Mẹ chồng đến mức khép miệng , hận thể một ngày đăng tám trăm bài khoe vòng bạn bè.
Nghe thích ngắm biển, chồng vung tay một cái, mua thẳng cho một hòn đảo tư nhân ở Nam Thái Bình Dương, còn trang thêm một chiếc du thuyền xa hoa.
Năm Đoàn Đoàn mười tuổi, sinh ba cũng lớn , chúng đưa con bé về Thượng Hải một chuyến.
Bây giờ nhà họ Cố chẳng còn phong quang như năm xưa.
Sau khi Cố Hoài Tây bại liệt, Cố mù tịt chuyện ăn, chỉ thể nhờ họ hàng giới thiệu, thuê một quản lý chuyên nghiệp.
Không ngờ cái gọi là “quản lý chuyên nghiệp” đó là tên l.ừ.a đ.ả.o mà họ hàng kiếm về từ một trường đại học dỏm nào đó ở nước ngoài.
Chỉ trong một năm, moi sạch chút gia sản còn của tập đoàn họ Cố.
Vỗ m.ô.n.g bỏ , để cho Cố một tập đoàn rỗng tuếch đáng giá.
Nhà họ Cố giờ cũng thuê nổi nhiều giúp việc nữa, chỉ giữ một tài xế, một cô nấu ăn, còn việc nhà đều do Cố tự .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bach-nguyet-quang-cua-chong-tro-ve-toi-dan-con-roi-di/8.html.]
Cố Hoài Tây cũng đón về từ viện dưỡng lão cao cấp, như mất sạch ham sống, bẹp hẳn, từ chối phục hồi chức năng, cũng chịu bệnh viện tái khám.
Lần đưa Đoàn Đoàn về cũng vì Cố mấy gọi điện tới, khẩn cầu dẫn Đoàn Đoàn về thăm Cố Hoài Tây.
Ít nhất để trong lòng một thứ để nhớ, một thứ để mong, một… chỗ dựa để tiếp tục sống.
Đoàn Đoàn mang tới cho Cố Hoài Tây một tấm thiệp mời.
Cô bé từng Cố chê là “con quỷ nhỏ”, giờ cuối cùng trở thành một thiếu nữ tỏa sáng lấp lánh, rạng danh đất nước.
“Ba, vài tháng nữa con sẽ tham gia vòng tuyển chọn đội tuyển quốc gia trượt ván tuyết.”
“Ba… ba thể tới xem con thi đấu ?”
Cố Hoài Tây bỗng ngẩng phắt lên, nước mắt nóng hổi trào , gần như theo phản xạ gật đầu lia lịa, giọng nghẹn ngào: “Được… ba nhất định tới!”
24
Từ ngày đó, Cố , Cố Hoài Tây bắt đầu liều mạng tập phục hồi, còn đặt lịch trị liệu phục hồi ở bệnh viện.
Vài tháng , tại vòng tuyển chọn đội tuyển quốc gia trượt ván tuyết, khán đài, và Phó Hà Kiêu dẫn theo sinh ba, Cố đẩy xe lăn cho Cố Hoài Tây, còn chồng cùng bộ họ hàng hữu nhà họ Phó tạo thành một “đội cổ vũ nhà”, tụ họp khán đài và cùng cổ vũ cho Đoàn Đoàn.
Khi màn hình lớn xuất hiện gương mặt trẻ trung non nớt mà rạng rỡ của Đoàn Đoàn, cả sân bùng nổ.
“Phá kỷ lục !”
“Chúc mừng vận động viên 16 Cố Phượng Tiêu, phượng múa chín tầng trời, quán quân xứng đáng!”
Mẹ chồng vung cờ đỏ, dẫn đầu đội cổ vũ , gào đến khàn cả giọng.
căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, Phó Hà Kiêu và sinh ba ôm c.h.ặ.t.
“Noãn Noãn, là Đoàn Đoàn!”
“Đoàn Đoàn nhà phá kỷ lục của kỳ !”
“Con bé giành vé cửa kỳ Thế vận hội mùa đông tới, ha ha ha~”
Sinh ba cũng reo hò theo: “Ồ ồ, chị đoạt quán quân , chị con là quán quân, hạng nhất!”
Mẹ Cố mừng đến , nước mắt rơi lã chã.
Qua đám reo hò, thấy Cố Hoài Tây mắt ngập nước, lặng lẽ về phía .
khẽ gật đầu với , chạy về phía mép khán đài.
Mẹ chồng chuẩn 9999 con b.úp bê kẹo hồ lô lông xù, món Đoàn Đoàn thích nhất.
Trong khoảnh khắc, cả sân thi đấu như đổ xuống một cơn mưa kẹo hồ lô.
Vô b.úp bê kẹo hồ lô màu đỏ ném xuống từ khán đài.
Đoàn Đoàn của hạnh phúc bao vây bởi một đống b.úp bê kẹo hồ lô lông xù.
Con bé con quỷ nhỏ.
Con bé là bảo bối của .
Bảo bối dẫn tìm cuộc đời hạnh phúc.
Và cũng sẽ là bảo bối trong tương lai… rạng danh đất nước.
HẾT.