Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Trở Về, Tôi Dẫn Con Rời Đi - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-09 13:31:59
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chiếc vòng đu đang dừng ở điểm cao nhất thêm một nữa.

 

Cố Hoài Tây dường như cảm nhận điều gì đó, mà cũng cúi đầu xuống.

 

Khoảng cách quá xa, rõ biểu cảm của , hoặc cũng thể nhận chúng nhỏ bé như thế nào .

 

Như cũng .

 

Coi như ở đây, lời tạm biệt.

 

bế Đoàn Đoàn lên, về phía chiếc xe Hồng Kỳ đang đậu cổng.

 

“Phó Hà Kiêu.”

 

“Em và Đoàn Đoàn… theo về nhà.”

 

7

 

chỉ nhanh ch.óng đưa Đoàn Đoàn rời khỏi thành phố đầy ắp ký ức đau đớn .

 

Phó Hà Kiêu gì, chỉ lặng lẽ trả vé cũ mua vé chuyến bay sớm nhất đến Thẩm Dương.

 

Ngay khi máy bay cất cánh, vô thức liếc điện thoại.

 

Lịch sử tin nhắn giữa và Cố Hoài Tây vẫn dừng ở cuộc trò chuyện đêm tiểu niên.

 

“Hoài Tây, em đặt nhà hàng Ý thích nhất , đêm tiểu niên em và Đoàn Đoàn còn chuẩn quà cho nữa.”

 

“Ngày mai mấy giờ tan , em và Đoàn Đoàn tới đón nhé?”

 

“Suýt quên là giấu hôn nhân, em và Đoàn Đoàn đợi ở nhà hàng nha.”

 

 

Sau một loạt tin nhắn tự một , Cố Hoài Tây chỉ trả lời đúng một chữ: Ừ.

 

Bây giờ nghĩ , bao năm nay một lòng một hy sinh, trong mắt chắc chỉ là trò .

 

Người thế cố gắng bao nhiêu cũng bằng bạch nguyệt quang liếc mắt một cái, một cái.

 

Lúc Cố Hoài Tây đang chìm trong niềm vui gặp bạch nguyệt quang, gì còn nhớ đến và Đoàn Đoàn.

 

Thảo nào… thậm chí còn thấy chiếc nhẫn cưới và bản thỏa thuận ly hôn đặt bàn .

 

Một giọt nước mắt rơi khỏi khóe mắt thì một bàn tay mũm mĩm chụp lấy, như đang dâng bảo vật lên cho Phó Hà Kiêu.

 

“Ba Phó nè!”

 

“Con mà, nước mắt của giống ngọc trai lắm.”

 

“Cưới con, một phụ nữ dịu dàng như nước, ba phó lời lớn đó!”

 

Mặt nóng bừng, vội vàng đưa tay bịt miệng Đoàn Đoàn .

 

“Mẹ với ba con còn ly hôn, con thể gọi khác là ba ?”

 

Tốc độ nhận khác ba cũng nhanh quá .

 

Đoàn Đoàn cố sức gỡ tay , cái miệng nhỏ ngừng : “Con năm tuổi mà ba từng dẫn con trượt tuyết nào.”

 

nãy ba Phó , nếu con thích trượt tuyết thì ba sẽ tặng con cả một khu trượt tuyết.”

 

“Mẹ , ba nào mới là ba thật, còn hỏi nữa hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bach-nguyet-quang-cua-chong-tro-ve-toi-dan-con-roi-di/3.html.]

 

Phó Hà Kiêu bật lớn, vẫy tay gọi tiếp viên: “Em gái, cho con gái một cây kem, hai viên!”

 

Đoàn Đoàn vui mừng reo lên: “Ba mới muôn năm!”

 

8

 

Vài tiếng , máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Đào Tiên ở Thẩm Dương.

 

Mở điện thoại lên, khung chat giữa và Cố Hoài Tây vẫn trống trơn, chỉ còn đúng một chữ “Ừ” hời hợt, như thể đang chế giễu sự tự đa tình của .

 

, chính chủ về , ngày nào cũng thấy thật ngay mắt, ai còn bận tâm đến một “bản thế” nữa chứ?

 

Trong lòng dâng lên một nỗi chua xót, đúng lúc đó một giọng sang sảng bỗng nổ ngay bên tai:

 

“Trời đất ơi! Đây là cháu gái lớn của hả, cưng quá trời!”

 

“Con trai , đây là con dâu hả, con con , bảo con ngốc nghếch lì lợm còn chịu nhận, cãi còn cứng hơn lê đông lạnh!”

 

“Con dâu sắp lạnh đến chảy nước mũi mà cũng kiếm cái áo lông chồn trùm lên!”

 

“Đừng chôn chân nữa, mau mua áo lông chồn!”

 

“Bà chồng mới” của hối hả như gió lửa, chỉ huy tài xế chở chúng thẳng tới trung tâm thương mại lớn nhất ở đây.

 

Lúc , Phó Hà Kiêu xách đồ, còn và Đoàn Đoàn mỗi một bộ áo lông chồn, trông như hai “đại bàng núi” đang dạo.

 

Mẹ chồng mới gật gù hài lòng: “Trời ơi~ mới đúng vị, con dâu Đông Bắc nhà cái khí thế mới sáng sủa!”

 

Nói xong, chồng mới giơ điện thoại lên, tách một cái chụp và Đoàn Đoàn, đăng lên vòng bạn bè:

 

【Nhà tui, con “đại bàng” dẫn vợ với nhóc con về , bà con cô bác mai khỏi nấu cơm nha, kéo hết tới nhà tui ăn tiệc!】

 

vòng bạn bè, mặt đầy dấu hỏi: ai là “đại bàng”?

 

Phó Hà Kiêu hổ đỏ cả vành tai: “Bạn học bày trò đặt biệt danh thôi, em thấy vui nên gọi quen miệng…”

 

9

 

Trên đường , Đoàn Đoàn dùng giọng con nít kiểu Thượng Hải, mềm mềm ngọt ngọt với chồng mới:

 

“Bà nội ơi, con lớn chừng mà còn trượt tuyết nào, con ngắm tuyết lắm!”

 

“Nhà thật sự khu trượt tuyết hả?”

 

Mẹ chồng mới ôm c.h.ặ.t Đoàn Đoàn, cưng đến mức hở cả lợi.

 

“Có chứ, Đoàn Đoàn thì nhất định !”

 

“Quản gia Triệu, lập tức mua cái khu trượt tuyết lớn nhất cho nhà !”

 

, báo xuống , tiệc đón gió tổ chức ở nhà nữa, luôn ở khu trượt tuyết, dựng thêm ít đèn màu với tượng băng gì đó.”

 

Đoàn Đoàn kích động suýt nhảy dựng lên, ôm cổ chồng mới nhún nhảy liên hồi.

 

“Bà nội muôn năm!”

 

“Bà nội ơi con còn ăn kẹo hồ lô, nhà ?”

 

Mẹ chồng mới dỗ tới mức khép miệng, lập tức dặn quản gia Triệu:

 

“Nghe , mau lên, cho Đoàn Đoàn một cây kẹo hồ lô khổng lồ cao mười mét!”

 

Loading...