Đáy mắt lạnh như băng của Thẩm Phồn Tinh ánh lên vẻ đau xót.
Cô bơi, thời gian ngâm nước dài hơn Thẩm Thiên Nhu, hơn nữa, cô mới tỉnh. Dù hiện tại bao nhiêu phẫn nộ, cũng cách phát tiết.
"Cô cũng đủ đê tiện."
Thẩm Thiên Nhu lạnh một tiếng: "Nếu như , chị vĩnh viễn hai chữ thành . Là tại chị cứ giữ c.h.ặ.t lấy Hằng ca ca, chậm chạp chịu buông tay!"
"Thẩm Thiên Nhu, mới là giới hạn của cô hả? Ai cũng Tô Hằng là chồng sắp cưới của . Cô nghĩ đều là kẻ ngu ?"
Thẩm Thiên Nhu , ngã ngã , đến run rẩy: "Chuyện cho tới bây giờ,.....chị vẫn cảm thấy, bọn họ, tất cả đều ngu ngốc ?"
"........." Thẩm Phồn Tinh nhất thời im lặng, lạnh lùng Thẩm Thiên Nhu.
Thẩm Thiên Nhu sai, tất cả , thật sự đều ngu ngốc!
Thủ đoạn rõ ràng vụng về như , mà ai cũng tin tưởng.
Như thể, chỉ cần Thẩm Thiên Nhu ngã một cái, đều sẽ c.h.ế.t sống .
Ngu xuẩn, thực ngu xuẩn!
Kể cả cô .
"Như thế nào? Chị còn chịu phục......như ......"
Lúc , sắc mặt Thẩm Thiên Nhu đột nhiên biến đổi, vẻ mặt nhu nhược, bất lực Thẩm Phồn Tinh, bắt lấy cánh tay cô: "Chị, tất cả là của em...."
"Đừng chạm !"
Nhận sự đổi của Thẩm Thiên Nhu, cô chỉ cảm thấy cực kì ghê tởm.
Cô giơ tay ngăn , cô động chạm.
thể Thẩm Thiên Nhu lắc lư, lảo đảo, cốc nước tay "bộp" một tiếng, gọn mặt đất, bọt nước văng khắp nơi.
Âm thanh nhu nhược nâng cao: "A....đau!"
"Phồn Tinh, cô gì ?!" Một giọng trầm thấp xuất hiện lưng.
Thẩm Phồn Tinh xoay , ảnh ở phía sớm xông tới.
Cô chỉ thấy ánh mắt hung ác nham hiểm của Tô Hằng , đẩy sang một bên.
Cơ thể vốn đang suy yếu của Thẩm Phồn Tinh đẩy va lan can. Trên lưng truyền đến một hồi đau đớn.
Sắc mặt cô càng thêm nhợt nhạt, hai tay nắm c.h.ặ.t lan can phía định thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bac-tien-sinh-xin-hay-tu-trong/chuong-2-do-lang-lo.html.]
Ánh mắt lạnh lẽo cảnh tượng mặt, cô chỉ cảm thấy chính thật quá ngu ngốc.
Đã sớm mấy chiêu nham hiểm giả ngây thơ của Thẩm Thiên Nhu, chiêu nào cũng thể lôi dùng. Vậy mà, cô vẫn đẩy tròng.
Cô nghĩ Tô Hằng ngu ngốc nhưng vẫn....
"Hằng ca ca, đau quá...."
Tô Hằng , lên, vì những lời Thẩm Thiên Nhu mà đau lòng.
"Nhịn một chút, dẫn em tìm bác sĩ."
Nói xong liền ôm ngang Thẩm Thiên Nhu lên, đầu Thẩm Phồn Tinh đang thờ ơ một bên, trầm giọng: "Cô về phòng bệnh , tới gặp cô ."
Thẩm Phồn tinh lạnh, ánh mắt châm chọc.
Tới khi Tô Hằng ôm Thẩm Thiên Nhu rời , cô mới lành lạnh một chút.
Cách đó xa, gốc hoa nhài tây, một bà cụ xe lăn, yên lặng một màn .
"Lai Dung, cô rõ ?" Bà cụ mở miệng, xa xa về phía Thẩm Phồn Tinh.
Người phụ nữ tầm 50 tuổi cung kính trả lời: "Thấy rõ, thưa lão phu nhân."
"Hừ, đồ lẳиɠ ɭơ, ngu xuẩn, thấp kém, tâm cơ thủ đoạn!" Bà cụ lạnh, giận giữ .
"Như , cô gái càng thêm ngu ngốc ? Thủ đoạn thấp kém ti tiện như cũng đối phó ?"
Bà cụ lắc đầu, trong mắt là một mảnh cơ trí. "Lai Dung, cô sai ."
"Xin lão phu nhân chỉ bảo."
"Là cô bé quá chính trực, bởi vì nó khinh thường, chán ghét những điều vượt qua điểm mấu chốt, trái với đạo đức. Cho nên nghĩ tới, thế giới những hành động hèn hạ, hổ như thế."
Lai Dung gật đầu: "Đã hiểu, lão phu nhân."
Bà cụ chằm chằm Thẩm Phồn Tinh lúc lâu, : "Có điều, cũng giống như lời ....."
Lại trầm ngâm chốc lát mới : "Khí chất cùng bản tính cũng tệ, cô gọi cô bé tới chỗ , để kỹ một chút."
Lai Dung là giúp việc nên chút khó xử: "Thế nhưng lão phu nhân, thiếu gia sắp đến , nếu để thấy ngoài tiến khu vườn ......"
"Như thế nào? Nó sẽ mang ăn thịt ?" Bà cụ bĩu môi, trong giọng cũng hề che giấu sự yêu thích đối với cháu trai.
Lai Dung khẽ: "Được, , ! lập tức sẽ gọi đến cho ngài!"
Đang thì cổng hàng rào giữa hai cây hải đồng phát tiếng động.