Bà phối hợp , kể rõ ràng và chi tiết tình trạng của .
Nói xong, bà Hà nắm tay Hạ Liên, hiền hậu: “Bác sĩ Hạ, thật là . Tiếc là con gái. Nếu một đứa con gái xinh như cô bé , thật mong nó thể gả cho .”
Bàn tay run run của bà chỉ về phía , ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Ánh của Hạ Liên cũng theo ngón tay đó mà chuyển sang, khóe môi khẽ cong lên một nụ tự giễu.
“Vậy ? Tiếc là cháu phúc đó.”
4
cúi gằm mặt ngòi b.út khựng trang giấy.
Bà Hà vẫn hiền: “Cô gái , bác sĩ Hạ thật sự , tin cũng sẽ gặp một cô gái . Cháu bạn trai ?”
Mặt nóng bừng, mím c.h.ặ.t môi.
vốn định dối một chút, để yên vượt qua kỳ thực tập .
cảm thấy một khi dối, những ngày thực tập ở bệnh viện lẽ sẽ càng khó khăn hơn.
sờ sờ mũi, lễ phép trả lời: “Thưa bà, cháu ạ. Hơn nữa… hiện tại cháu yêu đương.”
Giữa chân mày Hạ Liên khẽ giật một cái.
Bà Hà gật đầu: “Bây giờ bọn trẻ đều quyền tự do yêu đương mà.”
Hạ Liên kéo chăn cho bà lên một chút, giọng dịu dàng : “Được bà, bà nghỉ ngơi ạ, nếu cơ thể gì bất thường thì báo ngay cho y tá.”
Giọng dịu dàng như thế, bao lâu mới .
Phòng của bà Hà là phòng cuối cùng trong lượt thăm khám, xong xuôi hết các quy trình thì hơn một tiếng rưỡi trôi qua.
Hạ Liên mới thăng lên bác sĩ điều trị chính, một vòng trong viện, dường như bệnh nhân nào phụ trách cũng quý mến .
lặng lẽ theo lưng , bước chân nhỏ mà nhanh để theo kịp.
Bóng lưng , quả thật khác so với ba năm .
5
Sau giờ tan , Hạ Liên giữ phòng trực cùng với .
Toàn phản đối kịch liệt, nhưng nghĩ đến việc chỉ là một sinh viên thực tập nhỏ bé, cảm giác bất an tan biến đôi chút.
Khác với sự ồn ào ban ngày, trời sập tối, bệnh viện cũng dần yên tĩnh .
Lúc trong phòng trực chỉ còn một , thể rõ tiếng ve kêu ngoài cửa sổ.
chỗ của ,chỉnh lý bệnh án cho bệnh nhân, một lúc, từ khi nào gục xuống bàn ngủ .
Trong lúc mơ màng tỉnh , cảm giác đang nhẹ nhàng vuốt tóc .
Đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua bề mặt da, khiến nổi một tầng da gà.
Mùi hương quen thuộc truyền tới ch.óp mũi, ngay là .
mở mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bac-si-ha-dung-vo-si-nhu-the/chuong-2.html.]
“Ngủ ?” Giọng nhẹ.
Lúc mới chậm rãi dậy, đặt cây b.út trong tay xuống, còn giả vờ ngạc nhiên.
Hạ Liên chống hai tay lên bàn, bao vây lấy , cảm giác áp bức mạnh mẽ ập tới từng lớp.
Anh cúi đầu, chăm chú thứ .
Nghiêng đầu một chút, khuôn mặt ở gần, hàng mi dài rũ xuống.
Toàn cứng đờ, im dám nhúc nhích:
“Bác sĩ Hạ, xong , … cho dậy ?”
Anh giả vờ như thấy.
Tay Hạ Liên vẫn thản nhiên lật bệnh án, ý định buông tha cho .
dứt khoát giả ngốc tới cùng, lặp đúng một câu đó: “Bác sĩ Hạ, đây là bệnh viện, như thích hợp .”
Hạ Liên về phía cửa, bình thản cúi xuống : “Thế thích hợp ? Chẳng em từng đùi , còn thử trong bệnh viện ?”
“Hửm?”
Ánh mắt trần trụi thẳng , ép đối diện với ánh .
Hàng mi khẽ run, dám nghiêng đầu .
Ở riêng với trong cùng một căn phòng, cảm giác áp lực cực lớn bao trùm lấy .
cố gắng trấn tĩnh trả lời: “Đã qua lâu như , tính nữa.”
Hạ Liên vẫn bình thản, cảm xúc gần như d.a.o động, như thể sớm đoán sẽ thế.
Sau vài giây im lặng, giọng khàn đôi chút: “ . sẽ đợi tới ngày em sẵn sàng rõ với .”
bắt đầu hoảng, nhỏ: “ gì để cả.”
Thấy lên tiếng, bổ sung: “ chỉ tới bệnh viện thực tập. Anh là hướng dẫn của , là học trò của , chỉ thôi.”
Anh thẳng dậy, giữ một cách an với .
“Rất . sẽ gì em cả. Chuyện cũng qua lâu , nhắc nữa… cũng .”
6
Anh cứ như thể chuyện từng xảy , mở bệnh án hôm nay .
Rồi cúi chỉ một chỗ: “Chỗ như , miêu tả triệu chứng của bệnh nhân đủ cụ thể và chi tiết.”
ngẩn một chút, dáng vẻ nghiêm túc của , cảm giác như về thời đại học, lúc kèm học môn bệnh lý học.
Nếu nghiêm túc nhớ , cũng chẳng phát hiện thời gian trôi qua lâu đến .
tập trung nội dung , lắng kỹ những sai mà nhắc đến.
Rất nhiều điểm cần chú ý mà sách vở ghi rõ, chỉ thể thông qua thời gian để tích lũy dần.
cầm b.út sửa , bỗng loạng choạng một cái, vững, vội vịn lấy mặt bàn.
“Anh …” theo phản xạ bật dậy đỡ .