Có một cô gái nghề đường, hơn bốn mươi tuổi, nghề hai mươi năm, dành dụm hai vạn tệ giấu trong gối. Lúc bắt cóc, cô vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tiền, bảo đó là tiền học phí dành cho con trai.
Lũ đó cướp tiền, đè cô lên bàn mổ cắt bỏ hai quả thận. Tim cô còn khỏe, nên dù cắt thận, tim vẫn đập thêm mười mấy phút mới ngừng hẳn. Lý Cường bảo phí thật, tim cũng bán đấy chứ.
Lại cả một đứa trẻ tám tháng tuổi, chúng mua về từ nông thôn. Kẻ thu gom là "mua", đưa cho năm ngàn tệ.
Người cầm tiền bỏ , ngay cả cái cuối cùng cũng thèm đoái hoài đến con. Nội tạng trẻ sơ sinh bán chạy nhất, xếp hàng chờ mua. Tim, gan, thận, giác mạc, tận dụng hết. Phần còn , chúng vứt bãi rác, ch.ó hoang tha mất một nửa.
Năm đó, Liêu dẫn đội chuyên án triệt phá hai hang ổ, bắt hơn hai mươi tên, cứu bảy vẫn còn sống – trong đó ba đứa trẻ.
Có một bé mười bốn tuổi, giam giữ hơn nửa năm, một mắt lấy , một quả thận cũng lấy mất.
Lúc tìm thấy, đứa trẻ chỉ còn da bọc xương, thấy là thu góc tường.
Người đó từng gặp qua.
Bà quỳ đất, dập đầu liên hồi mặt .
Bà : "Chị ơi, em đến để dập đầu tạ ơn, nếu nhờ cảnh sát Liêu, em chỉ còn nước nhảy sông. Chồng em mất sớm, em chỉ mỗi đứa con trai , là đứa con trai duy nhất đấy..."
Cậu bé bên cạnh, gầy như que củi, trân trân, né tránh, cũng chẳng .
kéo thằng bé dậy, dúi cho nó ít kẹo. Thằng bé nắm c.h.ặ.t đến mức kẹo chảy cả , nhưng cũng chẳng dám bỏ miệng.
Đêm hôm đó lâu.
thấy Liêu đang tích đức lớn. Người bảo cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp. Anh cứu nhiều như thế, chắc chắn ông trời đều thấy cả.
4
Sau đó, cơn gió ở tỉnh cũng qua .
Vụ án kết thúc, kẻ nên phán quyết thì xong, kẻ nên xử t.ử thì cũng đền tội. Phía tỉnh rút đội giám sát, chuyển sự chú ý sang nơi khác.
những kẻ bắt đó, cũng ngày thả .
Trần Hồng Quân trốn sang Hồng Kông, đợi gió yên sóng lặng là sẽ về.
Anh Liêu vẫn đang miệt mài chạy vạy.
Anh cái gốc rễ đó vẫn nhổ tận gốc, rằng những cành lá c.h.ặ.t vẫn sẽ mọc . Anh thể dừng .
Một buổi sáng nọ dậy sớm, đến trường học .
Vừa đẩy cửa , thấy một túi ni lông màu đen đặt ở cửa.
tưởng là rác, cúi định xách lên nhưng túi nặng trĩu, nhấc nổi. Mở xem thì-
Toàn là tiền.
Từng cọc, từng cọc một xếp ngay ngắn.
Ít nhất cũng hơn triệu tệ.
Chân bủn rủn cả .
Tay run rẩy gọi điện cho Liêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-toi-la-canh-sat/chuong-3.html.]
Anh Liêu bảo đừng chạm , cũng đừng đếm, cứ trực tiếp mang nộp cho Ủy ban Kỷ luật.
Đêm đó giường ngủ , cứ trằn trọc suy nghĩ mãi.
Anh Liêu đang gì ? Rốt cuộc đang đấu với những kẻ nào?
Số tiền đó, ai để ở cửa nhà ? Là kẻ sợ , là kẻ mua chuộc ? Nếu mua chuộc- thì ép đến mức độ nào, mới khiến họ chi tiền lớn như thế?
càng nghĩ càng sợ, sợ xong thấy tự hào.
Chồng chỉ riêng Huân chương hạng nhất ba cái, hạng nhì năm cái, còn hạng ba thì đếm xuể.
cứ ngỡ cuộc sống sẽ mãi như thế.
Không ngờ Liêu đ.á.n.h.
5
Ngày đó Liêu đang mua bánh quẩy gần chợ Đông Thành.
Có đón Tinh Tinh (con gái tên Liêu Vãn Tinh), thấy con bé và vài đứa bạn quầy bánh quẩy, những đứa khác đều mua, chỉ con bé là .
Lúc đó mắt đỏ hoe.
Tưởng rằng cho con tiền tiêu vặt đủ.
Về mỗi đón con, đều chạy vội qua mua một cái bánh quẩy.
Cũng chính lúc đó mà chúng chụp bao tải đ.á.n.h.
Bốn gã đàn ông, đè xuống đ.á.n.h. Đánh nặng, chỉ là cảnh cáo thôi-chỉ là vết thương ngoài da, bầm tím, gãy một cái xương sườn. Chúng dùng sống d.a.o vỗ vỗ mặt , cợt : "Cảnh sát Liêu, nhà nước cho ông bao nhiêu tiền mà ông bán mạng với chúng ở đây?"
"Không bằng theo chúng , tiền nhiều vô kể. thấy nhà ông cũng giàu gì. Ông võ nghệ, cũng nhanh nhẹn, việc gì thế cơ chứ."
Anh Liêu đáp lời.
Chúng lên, : "Ông cô con gái xinh như hoa nhỉ? Tên là Liêu Vãn Tinh đúng ? Tên đấy."
Anh Liêu : "Thử động con bé xem."
Chúng : "Dừng tay , cảnh sát Liêu. Làm nên chừa cho đường lui, còn gặp . Nếu ông lời, hì hì-"
Ngày hôm Liêu tóm gọn cả lũ đó đồn.
Không một tên nào chạy thoát.
Anh đích dẫn đội . Đồng nghiệp bảo: "Đội trưởng Liêu, đừng nữa, còn thương tích đấy, chúng em cam kết thành nhiệm vụ." Anh đỏ mắt : "Các đừng cản , vẫn còn thể vì đất nước mà phấn đấu thêm năm mươi năm nữa."
6
Không Liêu bảo vệ Tinh Tinh.
Sau chuyện đó, đơn xin lệnh bảo vệ, để đồ của là Lâm Dã mỗi ngày đến trường và đón con bé về.
Thằng bé Lâm Dã gặp qua, gầy cao, ít , nhưng thà chân thật.