4
tới bệnh viện bằng cách nào.
Đến khi hồn , trong nhà xác .
Hơi lạnh phả mặt. Ánh đèn trắng nhợt nhạt, tường trắng nhợt nhạt, giường cũng trắng nhợt nhạt. Trên giường một , phủ tấm vải trắng từ đầu đến chân.
đó lâu.
Sau đó vươn tay, vén một góc vải trắng lên.
Khuôn mặt đó.
Vầng trán hói, đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi tái nhợt. Gương mặt chút biểu cảm, bình lặng, tựa như đang ngủ say.
bám cạnh giường, chậm rãi xổm xuống.
Trong đầu loạn cả lên, đủ thứ hiện về.
nhớ đầu tiên gặp ông. Khi đó nghiệp trường cảnh sát, phân về trướng của ông. Ông một cái : "Nghiên cứu sinh? Được, khá lắm. Theo án ."
Nhớ cảnh ông dạy b.ắ.n s.ú.n.g. Ông lưng , cầm tay chỉ việc, bảo: "Lâm Dã, s.ú.n.g để dọa , mà là để cứu . Cậu nhớ lấy."
Nhớ những tấm huân chương hạng nhất của ông. Mỗi thấy là chạm , ông bên cạnh : "Cậu , cũng sẽ ."
Nhớ chuyện ông nhờ bảo vệ Vãn Tinh. Ông bảo: "Lâm Dã, con gái giao cho đấy. Cậu trông chừng con bé. Nó là mạng sống của ."
Nhớ mùa hè năm , nhiệt độ 40 độ, mua một chai xanh đá, chỉ vì hai phút, chỉ đúng hai phút thôi...
Nhớ lúc ông sườn đồi , tay cầm bật lửa. quỳ mặt đất, chĩa s.ú.n.g về phía ông. Ông khẽ : "Lâm Dã, sẽ nhận huân chương hạng nhất thôi."
Nhớ lúc ông bậu cửa sổ, ngoái đầu . Ông bảo: "Lâm Dã, sẽ nhận huân chương hạng nhất thôi."
lấy tay che mặt.
Sư phụ.
Con huân chương hạng nhất .
5
Sau đó đỡ dậy, là đồng nghiệp ở đồn cảnh sát khu vực.
Họ hỏi: "Đội trưởng Lâm, chứ?"
Họ đưa cho một cuốn sổ để ghi chép.
những dòng chữ đó, từng chữ từng chữ một.
"Bệnh nhân Liêu Thần, nam, 52 tuổi, tiến hành phẫu thuật ghép thận chiều nay, hiến tạng là con gái Liêu Vãn Tinh. Sau phẫu thuật xuất hiện nhiễm trùng, cứu chữa thành công, tuyên bố t.ử vong lúc 19:47 phút."
trả cuốn sổ cho họ.
hỏi: "Người nhà ?"
Họ : "Chưa ạ. Phẫu thuật thành công, con gái vẫn . chuyện ... vẫn thông báo cho nhà."
Thang máy lên. Tầng 13.
ngoài cửa phòng bệnh, từ cửa sổ.
Đèn vẫn bật. Ánh sáng vàng ấm áp.
Cô Tôn bên cạnh giường, lưng về phía cửa. Cô đang cầm một quả táo, chăm chú gọt vỏ. Vỏ táo gọt thành một dải dài, hề đứt.
Trên giường là Vãn Tinh. Con bé đang ngủ, thở đều. Chăn dày đắp lên tận cằm, chỉ lộ khuôn mặt nhỏ nhắn.
Cửa sổ khép hờ, gió đêm lùa , rèm cửa khẽ đung đưa.
cửa.
Giơ tay lên, định gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-toi-la-canh-sat/chuong-14.html.]
cho cô .
rằng, chồng cô là 9527, ông là vùng, những tin tình báo ông gửi về đ.á.n.h sập cả tập đoàn của Trần Hồng Quân. Ông cứu nhiều , cứu cả Vãn Tinh, ông hiến thận cho Vãn Tinh.
Muốn với cô rằng, ông vẫn luôn là cha đó, từng đợi ở cổng bệnh viện, ôm túi bánh dầu nóng hổi trong lòng để đợi con gái tan học. Ông bao giờ đổi.
với cô rằng, ông yêu hai . Hai mãi mãi là ánh trăng và những vì của ông .
Tay vẫn giơ lên, khớp ngón tay cách cánh cửa chỉ còn đúng một tấc.
lúc đó, cô Tôn đầu .
Cô thấy .
Cô mỉm .
Cô : "Lâm Dã tới ? Vào ."
Vãn Tinh tỉnh giấc, dụi mắt : "Sa Tăng! Anh đến !"
Tinh thần của Vãn Tinh , con bé líu lo kể cho chuyện ở trong bệnh viện, bảo cô y tá với nó, bảo lầu đang chơi bóng rổ, bảo ngày nào cũng gọt táo cho nó ăn.
Cô Tôn bên cạnh lắng , thỉnh thoảng chêm một câu: "Con đừng cử động mạnh, coi chừng vết thương."
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, đậu hai họ, giường, bát đựng táo.
Cô Tôn , hỏi: "Lâm Dã, cháu chuyện gì ?"
mắt cô.
Đôi mắt ôn hòa, tĩnh lặng, xen lẫn một chút phân vân.
lắc đầu.
: "Không gì ạ. Cháu chỉ tiện đường ghé qua thăm hai thôi."
thể nào thốt nên lời.
6
Hai năm .
dịp về huyện.
Khi ngang qua khu chung cư cũ, tấp xe lề, bên trong một cái.
lúc .
Là một cô gái trẻ, mặc đồng phục shipper màu vàng, đang chạy xe điện. Sau yên xe buộc một chiếc thùng giữ nhiệt, dòng chữ thùng mòn một nửa.
Cô bé chạy xe đến cạnh , dừng , nghiêng đầu .
Sau đó, cô bé .
Cô bé : "Sa Tăng!"
ngẩn .
Là con bé. Vãn Tinh.
Con bé gầy một chút, nhưng khí sắc .
Đô Không, thậm chí còn hơn hồi nhỏ – vẻ ngây ngô khi xưa biến mất, đó là một vẻ gì đó sạch sẽ và dịu dàng.
Ánh mắt trong veo, giống hệt bình thường, , thậm chí còn sáng hơn cả bình thường.
lên tiếng: "Vãn Tinh?"
Con bé đáp: "Sao tới đây? Đến thăm và em ạ?"
đáp: "Ừm, tiện đường ghé qua thăm hai thôi."
Cô bé bảo: "Vậy lên nhà ! Mẹ em đang ở nhà đấy!"