Trần Hồng Quân, kẻ mà năm xưa chúng tốn bao công sức để lật đổ, hóa cũng chỉ là một tên tép riu.
Hắn còn lưng.
Và kẻ lưng mới chính là con cá lớn mà Sở cảnh sát thực sự tóm gọn.
Mã 9527 mà Sở giao cho chính là dành cho con cá lớn đó. Họ từ lâu là lưng Trần Hồng Quân còn kẻ khác, chỉ là bằng chứng mà thôi.
thâm nhập , họ yêu cầu giữ chân Trần Hồng Quân để tìm cách tiến xa hơn.
Cứ thế dò dẫm.
Dò dẫm suốt mấy năm trời.
Những gì nắm bắt ngày càng nhiều, nhưng cũng ngày càng nhơ bẩn.
Sự cấu kết giữa các bên ngày càng sâu sắc, là những thứ thể đưa ánh sáng.
Lãnh đạo ở Sở khi những việc thì vô cùng tức giận.
Thậm chí là giận đến mức mất hết bình tĩnh.
Lãnh đạo quát: Liêu Thần, điên ? Cậu g.i.ế.c đấy.
Ông : Mày phạm pháp mày ? Làm thế là xử t.ử đấy. Cậu là cảnh sát, mày là cảnh sát, mày ?
chỉ lắng .
Không lời nào.
Đợi ông xong, mới lên tiếng: Thưa lãnh đạo, nếu thể lật đổ bọn chúng, thì cái danh cảnh sát thể cần nữa. thể bất cứ thứ gì.
: Lãnh đạo, khi nào các định cất lưới thì cứ cho một câu. sẽ tự giải quyết, để tổ chức bận tâm .
Vị lãnh đạo sững sờ.
Ông tiến gần , hạ giọng: "Cậu cần mạng sống nữa ? Tại cần mạng sống chứ?"
đáp rằng c.h.ế.t từ lâu .
Kể từ ngày bế con bé Vãn Tinh khỏi căn phòng đó, là một c.h.ế.t.
với lãnh đạo, là một nước cờ c.h.ế.t, nhưng vẫn còn ích.
Lãnh đạo im lặng.
cũng gì thêm.
Một lát , ông đưa cho một điếu t.h.u.ố.c.
, . Khi nào đến lúc thu lưới thì thông báo cho là .
Vị lãnh đạo châm lửa cho .
rít một .
Thuốc ngon thật.
4
Lan Nguyệt, Vãn Tinh.
Đã bao nhiêu năm , thấy ánh trăng và những vì của đời .
Mà cũng chẳng gì đáng để ngắm .
Tính cách của Lan Nguyệt quá rõ.
Mấy chục năm , chẳng lẽ hiểu cô ?
Vừa ngang ngạnh, cứng đầu.
Lan Nguyệt sẽ chăm sóc Vãn Tinh . để nhà cửa và tiền bạc cho cô , để cả điện thoại, tất cả những gì thể để .
đến thăm để gì chứ?
Lan Nguyệt gặp . Có gặp cũng chỉ thêm ngượng ngùng.
Lan Nguyệt thể tìm thấy .
Nhiều năm đưa cho cô một điện thoại. Chỉ hai chúng , để phòng khi cần kíp.
Cô thể tìm bất cứ lúc nào.
Thế mà suốt bao nhiêu năm nay, cô từng gọi cho một cuộc nào.
Một cuộc cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-toi-la-canh-sat/chuong-11.html.]
Biết bao nhiêu đêm ôm khư khư chiếc điện thoại đó. Để nó cạnh gối, để bàn , bỏ trong túi xách mang theo bên . Đi cũng đem theo, sợ rằng sẽ bỏ lỡ.
cứ chờ, chờ mãi, chờ mãi.
chiếc điện thoại một rung lên.
Ánh trăng của gặp .
Không chuyện với .
Không dính dáng gì đến nữa.
Cô cần nữa .
Vậy thì thể gặp cô ?
Sau đó, một ngày nọ, lãnh đạo sở thông báo với là sắp thu lưới.
Thời gian định, địa điểm chốt, phương án xong. Chỉ đợi ngày đó, hốt gọn Trần Hồng Quân và đám .
Cuối cùng... cũng đến hồi kết .
trong phòng , cứ thế lì, bất động.
Ngoài cửa sổ, trời tối sáng, sáng tối. bật đèn, cứ lặng lẽ như thế.
Đột nhiên, chiếc điện thoại reo lên.
Reng... reng...
sững tại chỗ.
ngỡ đó chỉ là ảo giác.
chằm chằm chiếc điện thoại, nó reo, nó rung, nó nhảy cẫng lên mặt bàn.
Là thật.
luống cuống cầm máy lên. Tay run bần bật, suýt chút nữa là tuột tay rơi. áp điện thoại tai, thấy tiếng từ đầu dây bên -
Alo? Alo?
Là giọng của Lan Nguyệt.
nghẹn trong giây lát.
Không thể thốt nên lời.
Đôi mắt dần đỏ hoe.
Đầu dây bên , Lan Nguyệt gọi thêm vài tiếng "alo" tự lẩm bẩm, bảo hình như ai.
vội vàng đáp: "Anh đây, em , đây, vẫn luôn ở đây. Có , lúc nào cũng ."
Lan Nguyệt im lặng.
Một lúc lâu , cô : "Anh Liêu."
đáp: "Ơi, là , là đây."
Cô : "Anh Liêu, đang ở ? Em dẫn Vãn Tinh đến thăm . Em tìm ... chút chuyện."
bảo đang ở tỉnh, quanh một lượt cho cô tên một khách sạn.
Cô : "Được."
5
Ánh trăng của đưa những vì đến .
chờ ở đại sảnh khách sạn. Khi thấy cô bước xuống từ taxi, sững .
Lan Nguyệt, cô già nhiều quá.
Tóc cô bạc trắng, bạc hết . Không kiểu hoa râm, mà là trắng phau còn lấy một sợi tóc đen.
Lưng cô cũng còng xuống, dáng còn thẳng tắp như xưa nữa.
Trên mặt in hằn những vết nhăn, trông tiều tụy quá đỗi.
Tim đau nhói như ai đ.ấ.m mạnh , xót xa đến mức nhắm mắt .
Cô mới hơn năm mươi tuổi thôi mà.
Thế nhưng đứa con gái của càng ngày càng xinh .
Cô gái đôi mươi trắng trẻo, đôi mắt vẫn to và sáng như .