BÀ NỘI VÙNG LÊN RỒI! - 7
Cập nhật lúc: 2025-01-17 06:51:51
Lượt xem: 3,272
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thế hệ của bà quá bảo thủ, quá kín đáo. Rõ ràng là một cuộc hôn nhân sai lầm, nhưng dám phá bỏ những định kiến xã hội, cũng nỡ lòng chuyện bỏ chồng, bỏ con."
" Chiêu Chiêu , vì bà qua một cánh cửa quỷ môn quan, bà mới nhận rằng bà c.h.ế.t mà vẫn nhắm mắt yên."
"Cái bát hoành thánh mà ông cháu gọi là 'món đơn giản nhất,' bà dậy từ ba giờ sáng để hầm nước dùng từ gà, đến năm giờ thì gói hoành thánh tươi, và đúng sáu giờ sáng đặt lên bàn ăn của ông ."
"Ông chỉ thấy hoành thánh đúng vị, nhưng từng hỏi bà, cơn sốt cao của bà hạ ? Thịt heo nuôi bằng thức ăn tự nhiên, bà mua ở ?"
"Vì một bát hoành thánh, ông mắng bà suốt cả buổi sáng. Thậm chí Tiểu Đồng cũng bắt chước ông , chỉ tay mặt bà mà mắng bà là 'bà ngoại sói vô dụng.' Lúc đó, bà nghĩ cả cuộc đời bà thật sự thất bại, chi bằng c.h.ế.t để giải thoát."
" khi qua cánh cửa quỷ môn quan, bà trở nên tỉnh táo hơn. Một cuộc sống tồi tệ như , bà giữ mãi gì? Vì đến giai đoạn cuối đời, bà thể sống một cách thoải mái, hạnh phúc một chứ?"
"Chiêu Chiêu, nếu lựa chọn ích kỷ của bà gây rắc rối cho cháu, bà xin ."
Những giọt nước mắt mang theo sự day dứt của bà lăn dài đôi mắt giờ đây ánh lên chút ánh sáng, từng giọt từng giọt rơi xuống, đập trái tim , đau âm ỉ.
Bà sống bao năm tháng ngột ngạt trong vũng lầy của cuộc đời, bao nhiêu nỗi tủi hờn, bao nhiêu nỗi tuyệt vọng mà chúng mãi mãi thể cảm nhận .
từ sự im lặng của bà, từ cách bà nhẫn nhục chịu đựng những lời trách móc dai dẳng, chỉ thấy nỗi tuyệt vọng sâu thẳm của bà trong cuộc hôn nhân c.h.ế.t lặng từ lâu.
Tờ thỏa thuận ly hôn chỉ là một tờ giấy, mà là cuộc đấu tranh đầy nước mắt và m.á.u của bà, là lời tuyên bố khát khao tự do của bà.
"Bà là dũng cảm nhất mà cháu từng gặp. Điều khiến cháu 'phiền lòng' chính là, một như bà khiến cháu tự hào đến chịu nổi."
Bà nội cuối cùng vứt bỏ hết những ràng buộc , đôi mắt của bà ánh lên chút sinh khí từng .
Bà tự mua một bó hoa hồng tặng cho chính , như một món quà:
"Cả đời , bà từng nhận một bông hoa nào. Giờ đây, bà tự mua hoa cho , coi như một phần thưởng."
Lời dứt, một con bướm vàng vỗ cánh bay tới, đậu xuống bàn một lúc, nhẹ nhàng bay .
Ánh mắt bà nội dõi theo cánh bướm, vượt qua bức tường của nhà hàng, bay cánh đồng bao la ngoài . Bà khẽ thì thầm:
"Lẽ , bà nên giống như nó, bay qua khỏi những bức tường , bay đến một thế giới thuộc về , tự do mà tung cánh."
13
Bà nội chịu theo lên phía Bắc, mà thuê một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Cuối cùng bà cũng thể trồng hoa trong khu vườn nhỏ của riêng . Chiêu Chiêu, cháu thích hoa gì? Bà trồng cho cháu."
Bà tìm mục tiêu mới, ánh mắt cũng rạng rỡ hơn .
Vốn dĩ, bà nên là con như thế – tỉ mỉ và chăm chỉ, dịu dàng nhưng thiếu sự mạnh mẽ.
Những thứ bà , bà thể bắt đầu từ việc khai hoang, gieo hạt, đợi một vòng luân hồi của bốn mùa để chào đón sự đơm hoa kết trái.
Không còn những phận trói buộc chồng chất, còn những trách nhiệm đè nặng từng tầng, hóa bà bao nhiêu khả năng khác trong cuộc đời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-noi-vung-len-roi/7.html.]
Nhìn dáng nhỏ nhắn của bà bận rộn , thấy xót xa, thấy vui mừng:
"Hoa nào bà trồng, Chiêu Chiêu cũng thích hết."
"Để Chiêu Chiêu giúp bà xới đất nhé."
Trước khi rời Hải Thị, ghé qua chỗ bố để lấy một giấy tờ của bà nội.
Vậy mà bà mới rời đầy một tháng, căn biệt thự trở nên hỗn loạn khác gì một bãi chiến trường.
Trong bầu khí ngột ngạt, đất là đồ chơi của trẻ con và những kiện hàng giao tới của cô .
Bồn rửa bát trong bếp chất đầy bát đĩa rửa, máy giặt vắt đầy quần áo bẩn.
Ông nội cả đời từng động tay việc nhà, ông cách .
Cô bận công việc, rảnh để quản. Bố thì ngay cả giặt tất còn xong, gì đến chủ động việc nhà.
Thế là trong cái cảnh đùn đẩy trách nhiệm lẫn , những công việc mà giờ chẳng ai coi trọng, giờ chỉ còn chất đống như thế.
Thấy tìm chỗ để đặt chân, bố ngượng ngùng :
"Mấy giúp việc tìm đều hợp. Người thì quá khéo léo, quá cứng nhắc, thích hợp cho việc nhà."
Ông nội liếc mắt , hờ hững :
"Đợi giúp việc đến sẽ thôi. Ở một đêm cũng chẳng c.h.ế.t ai."
"Đừng tưởng thế thì thể ép xuống nước. Bảo bà nội cháu bỏ cái suy nghĩ đó ."
Bố nhếch mép, sang bảo:
"Thôi, để bố dẫn Chiêu Chiêu ngoài ăn, tiện thể đặt phòng khách sạn cho con nghỉ một đêm. Mai bay sớm, mà ở nhà ch.ó sủa ầm ĩ, ngủ nổi."
Ông nội gì thêm, chỉ lặng lẽ chúng rời . Lúc đó, mới nhận chiếc áo sơ mi ông mặc nhàu nhĩ, còn dính hai vệt bẩn lớn.
mỉm đầy châm chọc, với ông:
"Ông nội, ông cũng nên tập giặt đồ của . Ủi áo thôi, đơn giản lắm."
"Không còn bà nội, cũng chẳng còn cô thư ký nhỏ, ông vẫn sống tiếp đấy, đúng ?"
Ẩn ý trong lời là: "Đừng tỏ như thể ông thể sống nổi, để khinh thường ông."
Ông hiểu , định nổi giận, nhưng bố vội kéo ngay.
"Thôi, thôi, ! Bố dẫn con ăn món ngon."
14
"Bà nội con đưa tiền cho con ? Ông nội con giờ chịu đưa tiền sinh hoạt phí cho bố nữa. Con chuyển cho bố một ít , cần nhiều , năm vạn là đủ . Bố đang một phi vụ ăn lớn."
Ánh mắt ông đầy mong ngóng, như đang một vị thần tài.