BÀ NỘI VÙNG LÊN RỒI! - 2

Cập nhật lúc: 2025-01-17 06:49:24
Lượt xem: 2,680

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, ôm c.h.ặ.t lấy bà – cơ thể gầy gò chỉ còn da bọc xương, như một đứa trẻ nhỏ bé. Lúc mới nhận , bà vẫn giả vờ ngủ, nhưng nơi khóe mắt đầy nếp nhăn chảy hai hàng nước mắt.  

 

Nắm lấy đôi tay khô ráp, gầy gò của bà, tim nhói lên từng cơn:  

 

"Bà nội, Chiêu Chiêu của bà về ."  

 

"Đừng sợ, Chiêu Chiêu sẽ bảo vệ bà."  

 

Đôi tay bà run rẩy, kìm nữa mà ôm c.h.ặ.t lấy , bật nức nở.  

 

Khóc đủ , bà ngẩng đầu lên , hỏi:  

 

"Chiêu Chiêu, bà lớn tuổi thế , mà học theo trẻ tuổi ly hôn, sẽ khiến cháu mất mặt ?"  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tim thắt . Gần như theo bản năng, ngẩng đầu lên về phía hành lang – nơi những kẻ bóc lột bà cả đời, gọi là " nhà" của bà, đang đó.  

 

03

 

Ông nội là gia trưởng, ngoài việc đưa bộ lương cho bà nội quản lý, gần như bao giờ bà với ánh mắt bình đẳng, càng cần đến sự tôn trọng.  

 

"Phương Bình, áo sơ mi của một nếp nhăn? với bà bao nhiêu , cái áo mặc đầu tháng mỗi khi họp đại hội. Bà thể lấy ủi một ngày ?"  

 

"Phương Bình, hôm nay bà thế, đầu óc để mà nấu món nào cũng mặn. Như thế thì ai ăn ? Không rau xanh, dinh dưỡng của trẻ con cân bằng? Làm , xào một món khác!"  

 

"Phương Bình, bao nhiêu , ch.ó mỗi ngày dắt dạo ít nhất ba . Nó tè nhà hôi rình thế , nhanh lên, lau sạch nước tiểu sàn , dẫn nó tắm cho sạch sẽ!"  

 

"Phương Bình, bà suốt ngày ở nhà rảnh rỗi, chỉ mấy việc vặt thế mà cũng nổi ?"  

 

Bà nội như một thư ký riêng kiêm giúp việc gia đình của ông, đối mặt với những yêu cầu hồi kết, cùng sự bất mãn ngừng nghỉ.  

 

Ông thấy đôi tay chai sần, thô ráp của bà. Ông để ý đến mái tóc bạc trắng đầy đầu bà.  

 

Càng thấy, khi ông ở tuổi bảy mươi vẫn mạnh khỏe, thần thái sáng láng, thì bà nội – ở tuổi sáu mươi lăm – vùi dập trong những công việc ngừng nghỉ, lưng còng xuống, khuôn mặt đầy những nếp nhăn mệt mỏi, tiều tụy đến chịu nổi.  

 

04

 

Ông bố vô trách nhiệm của giống như một đứa con trai lớn dứt sữa, kể từ khi ly hôn với thì dọn về nhà ở, hút cạn m.á.u của bà nội.  

 

Những năm đó, chẳng khác gì một cái "của nợ," bố ném cho bà nội chăm sóc, ngày đêm ngừng hút tuổi thanh xuân của bà. Vậy mà bố vẫn thỏa mãn, lúc nào cũng chìa tay xin tiền.  

 

"Mẹ, mai con phỏng vấn, cho con ít tiền sắm đồ ? Đợi con hỏi tiền của bố thì cả nhà mắng lây hết."  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-noi-vung-len-roi/2.html.]

"Mẹ, tháng Chiêu Chiêu nghỉ hè, con định đưa nó chơi. Mẹ cho con chút tiền . Con thì cũng , nhưng Chiêu Chiêu thể ăn ngon, chơi vui , đúng ?"  

 

"Mẹ, bạn con một dự án , chắc chắn đáng tin. Hai trăm ngàn thôi, chỉ hai trăm ngàn. Đây là cơ hội đổi đời, thể để con trai cả đời khinh thường chứ?"  

 

"Được thôi, cho con thì con hỏi Chiêu Chiêu. Mẹ nó cướp mất nhà của con, con đòi ít tiền tiêu vặt chắc cũng chẳng quá đáng. Chỉ là bạn bè của nó sẽ nghĩ thế nào về một đứa trẻ xuất từ gia đình đơn ."  

 

trở thành sợi dây trói buộc bà nội, mà đầu dây trong tay bố .  

 

Hết đến khác, ông dùng công cụ ép bà nội lấy tiền dưỡng già của bà cho ông tiêu xài. Những đồng tiền mồ hôi nước mắt, từng xu từng hào mà bà tích góp từ cuộc sống tiết kiệm, đều ông tiêu sạch trong nháy mắt.  

 

Ông thấy sự nhọc nhằn của bà khi đổi ba chuyến xe buýt chỉ để mua rau rẻ hơn. Ông thấy sự khổ cực của bà khi một chiếc áo mặc đến ba năm trời.  

 

Ông càng thấy sự tủi hổ và bất lực của bà, khi ông nội trách mắng vì tiêu tiền "phung phí," đến mức bà dám ngẩng đầu lên.  

 

Thậm chí, khi xin tiền, ông còn nổi cáu, trút giận lên bà:  

 

"Nếu mạnh mẽ chút, thì con suốt ngày sắc mặt của bố, đến cả tiền sinh hoạt phí cũng mắng té tát. Làm con trai của đúng là đen đủi đến c.h.ế.t mà!"  

 

05

 

còn tệ hơn thế.  

 

Vì sợ lấy chồng sẽ chồng bắt nạt, cô dứt khoát dọn cả nhà về nhà đẻ ở, nhưng đối xử với bà nội chẳng khác nào một giúp việc.  

 

"Mẹ, quần áo của Gia Huy giặt tay, lông cừu nguyên chất dễ biến dạng. Chân nó hôi, nhớ đừng giặt chung tất với quần áo."  

"Mẹ, Tiểu Đồng tan học lúc bốn giờ chiều, lúc đón thằng bé thì đừng quên mang theo một phần pizza nhé, con hứa với nó . À, cũng dẫn theo con ch.ó của nó luôn."  

"Mẹ, hôm nay con thèm ăn cay, chẳng ngoài. Mẹ nấu lẩu ở nhà , nhớ rửa sạch lá sách."  

 

Khi bà nội thể xoay sở nổi để phục vụ cả nhà cô nữa, bà nhắc nhẹ rằng là thuê một giúp việc, bà già , nổi nữa.  

 

thậm chí thèm ngẩng đầu lên:  

"Tùy thôi, miễn là đừng bắt con động tay, thuê ai thì con cũng chẳng quan tâm."  

 

Chồng cô thì vẻ khó xử:  

"Thuê giúp việc cũng tốn kém lắm, mà bọn con còn đổi nhà sang khu học , kinh tế cũng đang eo hẹp. Mẹ xem thể..."  

 

Ánh mắt bà nội tràn đầy thất vọng.  

 

lập tức hài lòng, ầm lên mặt ông nội:  

"Mẹ trọng nam khinh nữ, mắt khi con ở nhà ăn chực, tìm đủ lý do để đuổi bọn con ."  

"Anh trai ở nhà ăn cả nửa đời, cũng ."  

"Lúc phục vụ Chiêu Chiêu thì tràn đầy sức lực, đến lượt con thì kêu già yếu, đau lưng nhức chân, ch.óng mặt nhức đầu, ngay cả việc đón Tiểu Đồng tan học cũng cả đống cớ."  

"Thôi bỏ , con dọn ngoài sống là . Không bố thương yêu, đúng là đứa trẻ ai cần."  

Loading...