Chẳng ai rằng hôm đó co ro ở cổng trường hơn ba tiếng đồng hồ.
Tan học về nhà, lóc kể chuyện với bà, mong bà sửa đổi. Bà xong, hốc mắt cũng đỏ hoe, nắm lấy tay :
“Cháu ngoan, là bà sai, bà nhất định sẽ kỹ giờ mới gọi cháu.”
tin bà, cứ ngỡ những ngày tháng như sẽ còn tái diễn.
yên mấy ngày, bà dựng dậy lúc 3 giờ sáng, lý do vẫn là “sắp muộn học ”.
cố gắng giải thích, bà cau mày trách: “Dậy sớm một chút thì mất mát gì ? Nhỡ xe buýt đến muộn thì ? Nhỡ tắc đường thì ? Cháu đừng hư, đừng cãi lời bà ? Chẳng lẽ cháu bố cháu lúc còn bận lòng vì cháu nữa ?”
cũng sợ phiền đến đang bệnh nặng nên đành ngậm bồ hòn ngọt, dám cãi .
Từ cấp ba, lên đại học đến khi , cái kiểu “gọi dậy sớm” như bóng ma ám ảnh suốt mấy năm trời. Một năm , vì thiếu ngủ trầm trọng kéo dài, chẩn đoán mắc chứng suy nhược thần kinh.
“Tô Tô? Cháu dậy hả? Cháo nguội tanh nguội ngắt đây .”
“Đủ ! Bà thôi hả?!”
hướng về phía cửa, gào lên một tiếng xé lòng.
Tiếng gõ cửa bên ngoài im bặt, ngay đó là tiếng thút thít của bà.
“Bà lòng nấu bữa sáng cho cháu, sợ cháu đói lả, cháu nỡ đối xử với bà như thế? Bà già , vô dụng , đến nấu cho cháu gái bữa cơm cũng ghét bỏ... Bà đúng là gánh nặng, sống chỉ tổ khổ con cháu thôi.”
“Cháu hề bà là gánh nặng!”
Tiếng của bà càng to hơn, đầy vẻ oan ức và tủi .
“Bà dậy sớm tinh mơ nấu cháo cho cháu, sợ cháu muộn giờ, chỗ nào bà cũng nghĩ cho cháu, mà cháu bà như thế... Cháu ăn thì thôi nhưng khác còn ăn chứ! Em trai cháu còn đang ngủ trong phòng kìa, cháu sang gọi nó dậy ăn cơm .”
suýt thì bật vì quá tức.
Em trai nghiệp xong cứ ở nhà ăn bám, ngày ngủ đến trưa trật, đêm thì cày game, bao giờ thấy bà nỡ gọi nó dậy sớm như thế. Giờ bà sai gọi nó?
lười đôi co với bà, đeo bịt tai , quyết tâm dù trời sập cũng mở cửa.
mấy phút, cửa phòng ai đó đập mạnh một cái, kèm theo giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn của em trai. Chắc là bà gì đó bên tai nó .
Giọng nó cực kỳ khó chịu: “Lâm Tô Tô, chị hổ hả? Bà dậy sớm nấu cơm cho chị, chị ăn thì thôi còn c.h.ử.i bà ?”
Chửi bà?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-noi-cu-thich-goi-toi-day-som/chuong-3.html.]
còn chẳng nhớ c.h.ử.i bà câu nào.
thừa hiểu, bà đang giở trò “chia rẽ nội bộ”. Đây là chiêu bài quen thuộc của bà. Hễ và bà mâu thuẫn, bà sẽ tìm ngay bố và em trai để kể lể cái của , đóng vai kẻ yếu đuối bắt nạt, biến thành đứa cháu ngỗ ngược, độc ác.
Tiếng đập cửa của em trai ngày càng dồn dập.
“Chị mở cửa nhanh lên! Không là đạp cửa đấy!”
“Cháu ngoan, đừng đạp cửa.” Giọng bà vang lên bên cạnh nhưng chẳng chút ý định ngăn cản nào, ngược như đang đổ thêm dầu lửa. “Cháu cứ nhẹ nhàng với chị, bảo là dậy thì muộn thật đấy, đến lúc mất việc thì lấy tiền phẫu thuật cho bố? Nó thể hiểu chuyện như thế .”
“Nghe thấy Lâm Tô Tô?” Giọng thằng em càng lúc càng to. “Bà thế ! Mở cửa nhanh! Đừng ép động thủ!”
lúc , ngoài hành lang vang lên tiếng ho khan khản đặc của bố .
“Ồn ào cái gì! Sáng sớm ngày để cho ai yên cả!”
Em trai lập tức dừng đập cửa, giọng điệu dịu hẳn xuống: “Bố, là chị chịu mở cửa! Bà gọi chị dậy ăn cơm, chị những nhận tình mà còn quát bà, bà kìa!”
“Lâm Tô Tô! Mày mở cửa cho tao!”
Bố bắt đầu đập cửa, lực đạo còn mạnh hơn cả em trai.
Nghe ba bọn họ kẻ tung hứng ngoài cửa, lòng đau đớn đến tột cùng. hiểu, rõ ràng là một nhà, nông nỗi .
“Bà nội lòng nấu cơm sáng, gọi mày dậy cho đỡ muộn, mày mất dạy thế hả? Còn dám cãi chem chẻm với bà, phát tiết với em trai mày nữa!”
“Mày còn dám cãi !”
hít một thật sâu bất ngờ giật mạnh cánh cửa mở toang.
Bố mắt hừng hực lửa giận, bà nội sô pha quệt nước mắt, vai run lên bần bật. Thằng em trai dựa lưng khung cửa, vẻ mặt đầy hả hê xem kịch .
đón nhận ánh mắt của họ, giọng khản đặc nhưng rành rọt từng chữ:
“Công việc của con là nguồn sống của cả cái nhà ! Tiền phẫu thuật sắp tới của bố, tiền t.h.u.ố.c men phục hồi , cái nào dựa đồng lương còm cõi của con để chống đỡ? Nếu con vì thiếu ngủ trầm trọng, việc sai sót mà đuổi việc thì ai trong gánh vác đây? Đến lúc đó cả nhà cứ đấy mà chờ nhặt rác!”
Mặt bố tái mét, ông dường như ngờ dám những lời như , tức đến mức run rẩy.
Giây tiếp theo, tiếng tát tai giòn giã vang lên trong phòng khách. Đầu đ.á.n.h lệch sang một bên, má nóng rát đau điếng.
Tay bố vẫn dừng giữa trung, ánh mắt ngập tràn sự phẫn nộ: “Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ hiểu chuyện như mày!”