BÀ NỘI CHỒNG KHÓ CHIỀU - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-11 06:27:38
Lượt xem: 46
Văn án:
Mang t.h.a.i ba tháng, bà nội chồng liền tìm tới nhà đặt luật lệ.
Bà cố tình g.i.ế.c con ch.ó mà nuôi suốt ba năm, đem hầm thành canh để chọc tức .
Trên bàn cơm, bà đắc ý khoe khoang:
“Ăn thịt con súc sinh lớn lên bằng đồ ăn xịn đúng là thơm ngon.”
Ăn xong, bà còn bắt quỳ lạy, nhận con rùa mà bà nuôi bốn mươi năm nuôi.
ngoan ngoãn theo.
Chỉ là… bà , nhận nuôi thì dễ, nhưng tiễn con nuôi thì khó đấy!
…
Chương 1
Bà nội là thánh cãi , thì nổi tiếng dữ dằn, hai đấu với cả một đời, hễ gặp mặt là gây sự.
thì lớn lên trong cảnh tai mắt thấy, nên từ khi còn nhỏ thấm nhuần đạo lý chồng nàng dâu.
Vì thế luyện một bản lĩnh khiến cho gặp thì sợ, ch.ó thấy thì chạy.
ngờ, gả một gia đình hiền lành, thành bao nhiêu chiêu trò học đều đất dụng võ.
Ngày tháng yên , thoải mái đến mức tăng hẳn sáu ký.
Có một đến bệnh viện Trung y để hỏi thăm bí quyết giảm cân, nhưng bắt mạch thì thai.
Bác sĩ , ba tháng đầu m.a.n.g t.h.a.i là giai đoạn quan trọng nhất.
Nhà chồng vì thế đối xử với cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ va vấp xảy chuyện gì.
Đến khi m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, trong nhà bỗng xuất hiện thêm một bà lão.
Vừa chạm mắt, ngay là trong ngành.
Kẻ chuyên phá hoại, ghét bỏ… đến đây!
Ánh mắt bà lão y hệt ánh mắt bà nội năm xưa, cái đó như thể lôi cả xương từ trong quả trứng .
Người vốn dĩ lúc nào cũng vui vẻ, mà hôm nay sắc mặt chồng của trắng bệch, quỳ đất, dùng khăn giấy lau từng tấc sàn nhà.
Ông chồng thì run rẩy như chim cút, đến thở cũng dám mạnh, chỉ rót bưng nước hầu hạ bà .
Chồng ngây ngốc gọi một tiếng:
“Bà nội!”
Rồi kéo về phòng.
“Vợ ơi, mau thu dọn đồ , dọn ngoài ở vài hôm. Em đang mang thai, thể để kích thích !”
Điện thoại đột ngột nhiều thêm ba nghìn tệ, là tiền chồng và ba chồng gửi sang.
Ý đồ quá rõ ràng: họ bảo vợ chồng ngoài ở tạm, đợi khi nào bà nội về quê hãy .
ngạc nhiên:
“Bà đáng sợ đến thế ?”
Chồng than thở:
“Không chỉ là đáng sợ , là ác mộng mới đúng!”
Anh kể sơ quá khứ đen tối của bà lão.
Năm sáu tuổi, bà đem con thỏ mà nuôi suốt hai năm hầm canh, còn lừa ăn thịt của nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-noi-chong-kho-chieu/chuong-1.html.]
Ăn xong, bà dắt đến xem đống da thỏ đầy m.á.u.
Anh thét, gào đến lạc giọng, bà nhấm nháp hạt dưa phun vỏ thẳng mặt :
“Một con súc sinh c.h.ế.t thì , đáng để đến thế ?”
“Một chút khí phách đàn ông cũng ! Ra ngoài đừng là cháu trai của Triệu Quế Hoa tao!”
“Nhớ kỹ cho tao, súc sinh thì mãi là súc sinh! Đừng là nuôi hai năm, cho dù nuôi hai mươi năm cũng bao giờ vượt qua gia đình của mày!”
Mẹ chồng đó vội vàng đến an ủi con trai, bà đá thẳng một cước:
“Đồ chổi! Suốt ngày mặt mày ủ rũ dạy hư cháu . Không chỉ là c.h.ế.t một con thỏ thôi ? Cô còn dồn xuống mồ với con súc sinh đó ?”
Cú đá khiến chồng sảy t.h.a.i ngay tại chỗ.
Đó là một bé gái mới thành hình ba tháng, chồng đến nỗi nghẹn lời trong bệnh viện.
Trong khi đó, bà nội chồng ở nhà, ngậm điếu t.h.u.ố.c lào, hùng hồn :
“Mất một đứa con gái thì , mất thì thôi, mắc gì lóc ầm ĩ thế?”
Ba chồng uất ức, gào lên:
“Đó là cháu gái ruột của đấy!”
Bà bĩu môi, đáp:
“Cháu gái ruột cái quỷ gì chứ? Người còn sinh mà dám gọi thứ đó là cháu gái ?”
“Mà là cháu gái thì ? Cháu gái cũng là đồ phá của ! chỉ đá một cú mà giúp mấy tiết kiệm bao nhiêu tiền ? Không ơn thì thôi, còn dám đến đây lý lẽ với ? thấy đúng là cái đồ vong ân bội nghĩa, cưới vợ quên ruột !”
Ba chồng giận quá, định dắt vợ và con trai rời , sống cùng bà nữa.
Chuyện đó ầm ĩ đến tai trưởng thôn.
Người đời , coi trọng nhất là chữ hiếu.
Ba chồng ăn vụng về, giỏi tranh biện.
Bà nội chồng giỏi mồm mép, đổi trắng đen, thế là náo loạn một hồi, ba chồng cùng cả nhà trở thành đứa bất hiếu, tình nghĩa.
Bà thiên vị con cả, lấy lương của ba chồng để chu cấp cho con cả, lo cho ông học đại học, còn mua hẳn một căn nhà trong thành phố.
Sau , bác cả cưới con gái của cấp , bà nội chồng liền theo qua đó hưởng phúc, tới tận lúc mới miễn cưỡng buông tha cho nhà ba chồng .
Ngoài sân, bà đang mắng c.h.ử.i ba chồng :
“Đồ súc sinh vô ơn! Bây giờ mày giàu , ở nhà lớn, lái xe sang, liền dửng dưng cả mày ăn bữa no bữa đói. Có mày thấy oai lắm, trong lòng đắc ý lắm đúng ?”
Mẹ chồng run run trả lời:
“Mẹ, chúng con từng ý nghĩ đó.”
“Câm miệng! Đồ hồ ly tinh! Không mày xúi d.ụ.c thì con trai tao loạncó đến mức lời tao ?”
“Đừng tưởng chúng mày lén chạy ngoài thì tao tìm ! Tao cho chúng mày , trốn sư chứ trốn chùa ! Bao nhiêu năm nay, tiền mày nợ của cả mày, tao đều ghi trong sổ rõ ràng cả !”
Bà nội chồng ném một cuốn sổ nhỏ ố vàng .
Ba chồng nhặt lên, lật vài trang:
“Mẹ, chúng con từ bao giờ nợ cả hơn bốn mươi vạn ?”
Bà vênh mặt, rành rọt:
“Gì mà hơn bốn mươi vạn? Chính xác là bốn mươi bảy vạn tám nghìn sáu trăm năm mươi mốt tệ ba hào bảy! Nếu năm đó cả mày nhảy xuống sông cứu mày, thể từ đó mới mang bệnh, thì bây giờ nó quân đội chọn quan lớn !”
“Số tiền , tao giảm cho mày vì mày là con ruột tao là em ruột của cả mày!”