9
Tạ Giác đưa trở Thái Cực điện định xoay rời .
Ta sợ biến mất thấy bóng dáng như mấy ngày , bèn siết c.h.ặ.t lấy tay , bướng bỉnh chịu buông.
Vừa nãy còn gan trực diện phản bác Thái hậu, giờ đây rời , như rút hết can đảm, chân mềm nhũn suýt chút nữa là quỳ xuống.
Tạ Giác nhíu mày, chút vui mà hỏi:
— "Thái hậu phạt nàng quỳ ?"
Hắn ngẫm nghĩ một hồi, cởi một miếng ngọc bội tượng trưng cho phận bên đai lưng , nhét tay .
— "Sau triệu kiến, nàng cần ."
Ta lắc đầu, víu lấy ống tay áo của Tạ Giác, nhỏ giọng và lo lắng hỏi :
— "Người thật sự... g.i.ế.c Thẩm Tầm Y ?"
Đầu ngón tay Tạ Giác khựng , ánh mắt chút trầm xuống.
Hắn sang phần vãn thiện trưa nay vẫn dùng hết, trong mắt là nỗi ghen tuông cách nào che giấu.
Hắn mím môi, gằn từng chữ hỏi nhỏ:
— "Vì mà đến cơm nàng cũng ăn, nàng thực sự thích đến thế ?"
Thấy bắt đầu năng bậy bạ, suy nghĩ vẩn vơ, dứt khoát đưa tay bịt môi .
Ta một : "Ta và hủy hôn , nhưng mà... hu hu... Tạ Giác, thực sự yêu phi ..."
Tạ Giác ngẩn , thấy mắt nhòa lệ, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho , do dự hỏi:
— "Yêu phi gì cơ?"
Cái ngày Tạ Giác cuốn "cấm thư" , trong đó về hôn quân và yêu phi.
Nghe đứt quãng một hồi, Tạ Giác thủy chung vẫn lên tiếng.
Ta ngẩng đầu lên, đụng đôi mắt sâu thẳm đen kịt của .
Tối tăm mịt mờ như thấm đẫm mực tàu, thế nào cũng thấy đáy.
Y hệt như ngày hôm đó, khiến lờ mờ cảm thấy nguy hiểm.
Không khí ngưng trệ trong chốc lát.
Ta dứt khoát buông ống tay áo của , ngậm c.h.ặ.t miệng, xoay chạy.
Có túm lấy cổ áo của , đầu ngón tay vô tình lướt qua gáy, nhịn mà rùng một cái.
Giọng Tạ Giác khàn đặc:
— "Vừa nàng ở mặt Thái hậu , nàng sẽ chọn ."
Ta chợt hiểu bốn chữ "kén tằm tự buộc" thế nào.
còn với Thái hậu rằng Tạ Giác kẻ trọng d.ụ.c.
Vậy mà ánh mắt lúc , giống cơ chứ?
Ta lắp ba lắp bắp bụng nhắc nhở :
— "Bây giờ là ban ngày... , mau buông tay ."
Tạ Giác bình thản liếc một cái, những câu trong cuốn cấm thư ngày hôm đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-nam-uoc-hen-tu-chu-nhan-sinh-doi-nguoi-tran-trong/6.html.]
Hắn chỉ xem qua một mà nhớ kỹ bộ.
Đọc đến cuối cùng, mặt đỏ tai hồng, bịt c.h.ặ.t tai chịu .
Tạ Giác rủ mắt, thong thả :
— "Phu t.ử của nàng từng dạy nàng, 'tri hành hợp nhất', 'học đôi với hành' ?"
Hơi thở nồng đậm như nước tràn xuống.
Đến khi lệ nhòa mờ mắt định thần , chẳng trời tối tự bao giờ.
Ta phục gối mềm, vầng trăng treo cao bên trời cũng đang lay động.
Trong đầu lúc chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.
Xong .
Lần sử quan chắc chắn sẽ là yêu phi thật .
10
Ta trở về Tiết phủ một chuyến.
Chỉ trong vỏn vẹn mấy ngày, thái độ của Tiết phủ đối với đổi.
Cha còn dáng vẻ lạnh lùng như , bắt đầu lớn tiếng khiển trách kế mẫu và kế , cứ như thể đang trút giận cho của ngày xưa.
Ta chẳng mấy bận tâm, chỉ im lặng tới căn phòng từng nhốt suốt nửa tháng năm đó.
Ta ném một mồi lửa, thiêu trụi nó đến sạch sành sanh.
Sau đó, gương mặt chút gượng gạo của cha, rời .
Ông xưa nay vốn là hạng như .
Trước vì quyền thế của nhà ngoại kế mẫu, ông thể trách phạt , coi như giày rách mà vứt bỏ.
Nay vì bám víu lấy quyền thế cao hơn, ông chút lưu tình mà bỏ mặc thê t.ử hôm qua còn ân ái mặn nồng.
ông định sẵn sẽ chẳng gì.
Căn nhà còn gì để luyến tiếc, nhưng cũng chẳng đời nào để sính lễ và điền khế mẫu để bọn họ chiếm tiện nghi.
Đòi sính lễ điền khế từ tay kế mẫu, khi bước khỏi cổng phủ, mỉm với ông :
— "Vị thích khách mà ngày đó tìm thấy ở trang viên, chính là Tân đế."
— "Thật may, là kẻ thù dai."
Ông vì quyền thế mà khom lưng, thì cũng định sẵn vì quyền thế mà tiêu tan.
Chẳng màng tới kẻ đang ngất xỉu vì kinh hãi, xoay lên xe ngựa.
Xe ngựa lộc cộc suốt quãng đường, tiến cung mà dừng một điền trang.
Đây là một trong những địa khế mẫu để cho .
Ta vô thức nhớ lời Tạ Giác với đêm khi rời cung.
Lúc đến mệt lả, đang tính là giả vờ ngất cho xong, thấy Tạ Giác đột ngột lên tiếng:
— "Ba năm."
Hắn : "Nàng khỏi cung, sẽ đợi nàng ba năm."
— "Hạn ba năm tới, bất kể nàng ở , cũng sẽ bắt nàng về thành hôn."