30
Mối quan hệ giữa và Lục Dịch Từ nhanh ch.óng hai bên gia đình phát hiện.
Chủ yếu là do quá phô trương, cứ vài ngày đăng ảnh lên mạng, kết quả hôm quên chặn .
Khi Lục tươi kéo tay hỏi chuyện, còn định dối vài câu cho qua, ai ngờ Lục Dịch Từ trực tiếp xông , nắm tay thừa nhận luôn.
Hai bên gia đình chuyện, vui mừng thôi.
Chuyện đính hôn nhắc tới, nhưng còn là đùa nữa.
Ngày Dịch Triều rời , sân bay tiễn .
Trong nguyên tác, ngày thi đại học chủ nợ tìm đến, đ.á.n.h đến ngất xỉu, hàng xóm đưa viện, vì thế bỏ lỡ kỳ thi.
Còn bây giờ, như nguyện nhận giấy báo trúng tuyển trường đại học hàng đầu, chuẩn đến một thành phố mới.
“Có thể ôm một cái ?”
Một kỳ nghỉ hè gặp, giọng thiếu niên trầm hơn nhiều.
Rùa
khẽ gật đầu:
“Được chứ.”
Lời còn dứt, bước lên một bước, vòng tay qua đầu , cúi nhẹ, ôm lòng.
Cần kéo vali bất ngờ buông lỏng, rơi xuống đất.
Loa phát thanh trong sân bay vang lên ngừng, dòng qua bên cạnh chúng .
Bạn học chia tay, cảm thấy lúc nên gì đó.
Nghĩ nghĩ , vẫn là “thượng lộ bình an” thích hợp nhất.
Cậu khẽ “ừ” một tiếng, buông .
bóng dáng gầy gò của kéo vali hòa dòng , bình thản rời .
Chúng chỉ tình cờ gặp trong một đoạn ngắn của cuộc đời. Mong sẽ gặp những mới, thấy những phong cảnh mới.
Ra khỏi sân bay, bầu trời bên ngoài xanh gợn mây.
Dưới ánh nắng, thiếu niên cao ráo dựa xe, một tay đút túi, khóe môi cong lười biếng.
“Có chuyện gì mà vui thế?”
Cậu trả lời, nheo mắt vệt trắng dài mà chiếc máy bay để bầu trời:
“Xác định tiễn chứ?”
“Tiễn .”
Cậu khoác nhẹ tay lên vai , tâm trạng :
“Chậc, hôm nay trời thật.”
bầu trời trong xanh, thiếu niên bên cạnh đầy phóng khoáng.
Khóe môi bất giác cong lên.
Chuyện … chúng sẽ cùng chậm rãi bước tiếp.
(Hết phần chính)
……………..
Ngoại truyện: Dịch Triều
17 năm tăm tối nhất của … cuối cùng cũng xuất hiện một tia sáng.
Những giàu từng gặp, kẻ kiêu ngạo tự phụ, cũng dịu dàng giả tạo.
Những cô gái từng gặp, dịu dàng đáng yêu, cũng ồn ào hoạt bát.
từng ai… giống như cô : bình thản, điềm nhiên.
Khi bệnh nặng, bà chọn nhảy từ cao xuống, để bộ tiền tích góp cả đời cho .
chừng đó vẫn đủ trả khoản nợ c.ờ b.ạ.c mà cha để .
Dần dần, cho dù mỗi tháng liều mạng thêm, vẫn thể trả nổi.
đám ép con hẻm, đ.á.n.h một trận. Họ cho một tuần, bắt gom đủ tiền tháng …
Dù là trộm cướp.
cô là tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-trang-cua-anh/chuong-12.html.]
thông qua việc dạy kèm cho cô để kiếm chút chi phí.
Đáng tiếc… từ chối.
Hôm đó lâu ngoài hành lang, chút hy vọng mong manh dập tắt, cảm giác mơ hồ và bất lực cùng lúc dâng lên.
Cũng đúng ngày đó, đám đến đòi nợ. vốn định tìm một chiếc ghế dài trong công viên ngủ qua đêm, ngờ bọn họ tìm đến tận trường.
Hôm đó là ngày cô và trai trực nhật, nên mới đụng cảnh đó.
Cô tay giúp , còn với bọn họ sẽ trả nợ .
Một triệu hai trăm nghìn, con đè nặng trong đầu mỗi đêm, khiến thở nổi.
điều đó thực tế.
Chúng quen, cô lý do gì giúp .
cô :
“Là thật.”
Đêm đó về nhà, ném cặp xuống, cả như trút hết gánh nặng, ngã xuống giường.
Chiếc giường gỗ cũ cứng ngắc, gió mùa hè thổi qua khung cửa kính vỡ.
trần nhà ố vàng, bỗng cảm thấy thứ… chân thực.
Ngày mưa hôm đó, cô thật sự mang tiền đến tìm .
Gánh nặng gần như ép c.h.ế.t … đột nhiên biến mất.
Trong bóng tối ngột ngạt, bỗng xuất hiện một tia sáng.
Cô bình tĩnh .
Hốc mắt nóng lên, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, giọng run rẩy, cúi thật sâu, với cô hai chữ:
“Cảm ơn.”
Đó là hai chữ duy nhất lúc đó nghĩ .
Ánh mắt bình thản của cô giống như một mặt hồ, dường như thể bao dung tất cả những cảm xúc đang bên bờ sụp đổ của .
Rất lâu đó… vẫn thể thoát khỏi ngày mưa .
thử tiến gần đến cô .
Chủ động sửa bài cho cô, giảng bài cho cô.
dường như… tác dụng.
Do dự lâu, hôm đó là đầu tiên gọi cô .
“Cùng về nhé.”
“Ừ.”
Cô phản ứng nhạt, cảm xúc gì đặc biệt.
Chúng cùng chứng kiến trận tuyết đầu đông đầu tiên của năm nay.
Biết cô thích tuyết, đêm giao thừa sớm đắp xong một tuyết, chỉ chờ tiếng chuông giao thừa vang lên, cô mở cửa sổ là thể thấy.
cô ngoài.
xoa tay hà , nắn khuôn mặt tuyết.
món quà … vẫn thật .
Đến tận hai giờ sáng, đèn phòng cô mới sáng trở .
Cô nhắn hỏi : “Có chuyện gì ?”
“Tới cửa sổ .”
Cánh cửa sổ cuối cùng cũng mở .
thở dài một , trong lòng chút thỏa mãn thầm kín.
Cô thấy … là đủ.
gõ lời chúc năm mới gửi cho cô, bước lớp tuyết dày.
Năm lớp 12 bận rộn, cách giữa và cô dần dần xa hơn.