ANH TA NÉM ÁO KHOÁC VÀO MẶT TÔI, TÔI MỚI TỈNH RA ĐỂ THOÁT KHỎI TÊN TỒI TỆ - 3

Cập nhật lúc: 2026-04-16 18:17:57
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cúi đầu ngẩn những hạt châu lăn xa, diễn tả tâm trạng lúc .

 

Sợi dây điện thoại là món quà Lục Thần Phong tự tay tặng năm chúng nghiệp đại học.

 

Khi đó chúng nghèo, trả tiền thuê nhà xong, tiền còn đủ sống cả tháng.

 

Loại dây điện thoại kết hạt tinh xảo lúc đó thịnh hành, giá cũng rẻ, một sợi hơn sáu mươi tệ.

 

thích, nhưng nỡ mua, thậm chí còn cắt bớt tiền tiêu vặt của Lục Thần Phong, cho mua.

 

cuối cùng, vẫn tặng một sợi dây .

 

Đó là những hạt dùng tiền tiêu vặt còn để mua, mất nhiều thời gian thức đêm tự tay .

 

Món quà từng khiến vui mừng và cảm động lâu, giờ dễ dàng đứt như .

 

Đến giờ vẫn nhớ, lúc đó Lục Thần Phong ngại ngùng với :

 

“Anh mấy , cái là thành công nhất, em cứ dùng tạm, đợi tháng nhận lương, sẽ mua cho em cái hơn.”

 

Lục Thần Phong của ba năm ấm áp và tinh tế, còn bây giờ thì…

 

“Tang Thư, đang chuyện với em, em thấy ?”

 

Giọng Lục Thần Phong đầy bực bội.

 

Nói xong một câu, dường như cảm thấy vẫn đủ nặng, ánh mắt chuyển sang mặt .

 

“Chỉ vì lỡ em xước mặt một chút mà em đòi chia tay, em tự xem vô lý !”

 

“Em cứ như , hôn còn đính đây?”

 

Tiếng ù ù vang lên trong đầu, những lời Lục Thần Phong ở các thời điểm khác cứ lặp lặp .

 

thất thần xổm xuống nhặt điện thoại, chính bản cũng đang nghĩ gì.

 

4

 

Thấy xuống, Lục Thần Phong tưởng đang nhặt những hạt châu đất.

 

Anh kéo mạnh dậy, dáng vẻ như cãi cho bằng .

 

“Đừng nhặt mấy hạt vỡ đó nữa! Anh hỏi em, hôn rốt cuộc em còn đính !”

 

Giọng chất vấn dồn dập, lẽ trong thời gian , cãi với khiến cảm thấy nhẫn nhịn quá nhiều.

 

cúi đầu, những hạt châu mà gọi là đồ bỏ , bỗng mở miệng:

 

“Không đính nữa.”

 

Nếu trong lòng đầy uất ức, còn cho rằng chịu đựng đủ , mối tình coi như đến hồi kết.

 

Đã đến hồi kết , thì nên chia tay thôi.

 

Đã chia tay , đương nhiên cũng chẳng cần đính hôn nữa.

 

“Em cái gì?”

 

Lục Thần Phong cau c.h.ặ.t mày, nghiến răng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ta-nem-ao-khoac-vao-mat-toi-toi-moi-tinh-ra-de-thoat-khoi-ten-toi-te/3.html.]

ngẩng đầu , giọng điềm tĩnh: “Em đính hôn nữa.”

 

Những nặng nề và cam lòng đè trong lòng bỗng chốc tan sạch.

 

Nếu những ký ức từng khiến cảm động đều chút do dự vứt bỏ, thì cũng cần tiếp tục lãng phí thời gian nữa.

 

Lòng dần yên xuống, và thể chắc chắn rằng, những lời đều là kết quả của sự suy nghĩ lý trí.

 

Lục Thần Phong tức đến bật , tay kéo vali nổi đầy gân xanh, nghiến răng với :

 

“Tang Thư, em coi chuyện đính hôn là cái gì ? Trò đùa ? Làm loạn ? Hay ngay từ đầu em từng nghĩ đến chuyện kết hôn với ?”

 

Anh hít sâu một , trừng mắt :

 

“Ai ai cũng hai đứa sắp đính hôn, bây giờ em đính là đính nữa, em từng nghĩ đến bố hai bên ?”

 

Anh dùng những lời đó ép im lặng, nuốt những gì .

 

đổi ý: “Chính vì nghĩ đến , nên em mới thấy thể đính hôn.”

 

“Sao thể đính hôn chứ?”

 

Anh vội vàng một câu, dường như hiểu điều thật sự để tâm: “Người bình thường sống với , ai cứ suốt ngày bám lấy mấy chuyện nhỏ nhặt em buông chứ?”

 

im lặng trong giây lát.

 

Trước đây, mỗi lướt mấy đoạn video ngắn, những cặp đôi từng yêu tha thiết cuối cùng chia tay trong khó coi, cũng từng vô thức tưởng tượng nếu chuyện đó xảy với thì sẽ thế nào.

 

từng nghĩ, lẽ sẽ gào chất vấn , hết tất cả những quan tâm mà mong , hy vọng khi những lời sụp đổ , sẽ chịu đổi.

 

đến lúc thật sự nghĩ thông , mới nhận , vốn dĩ chẳng cần nhiều đến thế.

 

lau giọt m.á.u mặt, vết thương cọ mu bàn tay khiến cảm giác đau rát càng rõ hơn.

 

Mà cũng chính cảm giác càng khiến quyết tâm chia tay trong thêm vững vàng.

 

dùng sức kéo mạnh vali về phía , giọng nhàn nhạt:

 

“Lục Thần Phong, đây em là theo chủ nghĩa độc .”

 

Là vì dùng từng chút từng chút dịu dàng và để tâm để em rung động, nên em mới quyết định ở bên .

 

Thứ mà cho rằng đáng để coi trọng nhất trong cuộc sống thường ngày, chính là điều em xem trọng nhất.

 

Quan điểm giống , nên, chúng chỉ thể đến đây thôi.

 

Có lẽ là vì bình tĩnh đến khác thường.

 

Cũng lẽ là vì thấy những lời , Lục Thần Phong chợt nhớ một vài chuyện cũ.

 

Đôi mày đang cau c.h.ặ.t của bỗng giãn , sững tại chỗ như thất thần.

 

nữa, xoay kéo vali, cầm chìa khóa xe bước ngoài.

 

Đặt vali cốp xe xong, đang định đeo tai lên gọi điện xin nghỉ với trưởng bộ phận, thì điện thoại đột nhiên đổ chuông, là cuộc gọi của tên sếp vợ .

 

Dây đeo điện thoại đứt , thế nên mỗi khi điện thoại rung lên, lập tức nắm c.h.ặ.t lấy máy, nếu nó sẽ rơi xuống ngay.

 

điện thoại thì giữ , còn chiếc tai trong tay rơi xuống đất.

 

Loading...