Sau khi Như xin công việc ở đó xong, ngay lập tức Như cũng về nhà, thậm chí ngày mai sẽ .
Lúc , khi về nhà, Như ngay lập tức đến chỗ của Nga. Giờ đây cô lên tiếng hỏi Như:
“Này, chị ? Và chị điều tra tung tích về hung thủ hãm hại cha của em ?”
Giờ đây Như mỉm đầy hiền dịu, chốc lát lên tiếng đáp:
“Ừ, chị tìm , nhưng vẫn bằng chứng manh mối gì chứng minh chính là hung thủ trong chuyện . Và bây giờ chị đang bắt đầu điều tra, nên em cứ yên tâm . Chị nhất định sẽ minh oan cho cha em. Và chị nhất định sẽ khiến cho cha em thoát khỏi ngục tù mà!”
Nghe những lời , cô gái cảm thấy vui, đó bắt đầu ôm chầm lấy Như mà bảo:
“Dạ, em thật sự cảm ơn chị. Và nếu như chị thì em cũng chẳng luôn. Và lẽ là em may mắn nhất trong cuộc đời , khi mới gặp một như chị!”
Giờ đây Như bắt đầu xoa đầu của Nga mà bảo:
“Này, em đừng ngốc như chứ Nga. Và đây là việc mà chị nên mà, khi chị hứa với em . Và em hãy cố gắng lên, chúng nhất định sẽ đưa cha em khỏi tù một cách an . Và khiến cho những kẻ tội nhận tội của , khi tống trong tù!”
Nghe , Nga cũng gật đầu. Giờ đây bắt đầu dìu em dậy, đó lên tiếng với em :
“Này, bây giờ cũng tới giờ cơm , thôi chúng ăn cơm với ha!”
Nghe , Nga cũng mỉm mà đáp trả Như:
“Dạ, em hiểu ạ!”
Thế là hai bắt đầu dậy, trong khi Như dắt Nga . Thế là hai xuống bếp. Như đưa Nga lên bàn ăn. Giờ đây Như lên tiếng bảo:
“Này, em cứ ở đây . Bây giờ chị sẽ lấy cơm cho em ăn. Và hai chúng sẽ ăn cùng nhé!”
Nghe đến đây, Nga đáp:
“Dạ, em hiểu !”
Dứt lời, em đó mà chờ đợi, trong khi cũng dọn cơm xong. Lúc em lên tiếng:
“Này, cơm của chị nấu thật là ngon mà. Thậm chí em xin , khi em nấu cơm. Nếu như em nấu thì mấy. Lúc đó chị sẽ tìm hung thủ, thậm chí còn nấu ăn cho em nữa chứ?”
Nghe , Như lên tiếng đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sang-truoc-giong-bao/chuong-4.html.]
“Này, chị với em ? Đó là em đừng bận tâm đến những việc gì. Bởi vì chị những việc như thế cũng là bình thường thôi. Và nếu như em tiếp nữa thì chị sẽ giận đó. Lúc đó chị sẽ tìm hung thủ giúp cho em !”
Nghe , Nga trong sự lo lắng của bản mà đáp:
“Dạ, em cũng hiểu . Kể từ bây giờ em sẽ như nữa!”
Dứt lời, ngay lập tức Như lên tiếng :
“Này, , em đừng căng thẳng như . Bây giờ chúng hãy mau ăn cơm thôi! Và em , chị cảm thấy vui khi mà chúng ăn cơm cùng như , bởi vì chị từng ăn cơm với ai như thế…”
Nghe những lời mà Như , ngay lập tức em cũng đáp:
“Dạ, em hiểu . Và chị cũng đừng buồn gì, khi chị gia đình, ? Và nếu như ai gia đình của chị, thì em sẽ gia đình của chị. Và em sẽ luôn ăn cơm cùng với chị, thậm chí ở bên cạnh của chị!”
Nghe đến đây mà Như cảm thấy vui, đó đưa tay xoa đầu của Nga mà đáp:
“Ừ, cảm ơn em nhiều bởi vì những điều nha. Và chị mong rằng chúng thể luôn là một gia đình đầy hạnh phúc!”
Dứt lời, Như lên tiếng tiếp:
Tài
“Này, bây giờ cơm canh cũng nguội , chúng hãy ăn , thậm chí đừng gì nữa, bởi vì những câu chuyện chúng đều là những câu chuyện buồn. Nó khiến cho bữa cơm của chúng vui!”
Nghe những điều , Nga cũng đồng ý, trong khi Như cũng bắt đầu ăn trong gian tĩnh lặng đó. Giờ đây thời gian cũng dần trôi qua tầm nửa tiếng, cuối cùng bọn họ cũng ăn xong.
Lúc , Như bắt đầu dọn dẹp tất cả thứ, trong khi Nga cũng theo cùng. Giờ đây thấy Nga tiếng bước chân của mà theo, Như lên tiếng bảo:
“Này, em đừng bận tâm gì, cứ để thứ cho chị . Và những điều chị !”
Giờ đây cô cũng trả lời:
“Dạ, em chỉ giúp chị một tay thôi, bởi vì chị quá lo lắng cho em, thậm chí chăm sóc cho em nhiều. Và công ơn em để trả hết!”
Nghe thế, Như mỉm trả lời:
“Ừ, em cần trả gì, bởi lẽ đây chính là duyên của chúng . Và chắc trong kiếp chị nợ em một điều gì đó, nên bây giờ mới trả như .
Và những gì chị điều do chị tự nguyện, chứ là do em ép buộc. Vì em nợ chị cái gì hết. Và em cứ bình thường là . Với chị cảm ơn em mới đúng, khi em mang đến sự ấm áp cho chị. Bởi vì em khiến cho chị vui hơn, thậm chí ăn cơm cùng với chị nữa. Và vì thế em cần khách sáo gì!”
Nghe thế, ngay lập tức Nga cũng ôm Như , trong khi Như thì cảm thấy vui mà tiếp tục bảo:
“Được , cứ để chị rửa chén . Em đừng bận tâm đến những việc gì! Còn giờ hãy xuống đó mà nghỉ ngơi…”