“Chị Thường ơi, mấy lời mạng chị đừng để bụng nhé.”
Vừa gặp ba ngày, Tô Như Như sán đến, kéo áo vẻ lo lắng:
“Họ cố ý mắng chị độc ác , chị Thường đừng buồn nha.”
“Không em gái.” vỗ vỗ lên tay cô , an ủi ngược : “Chị nãy còn lo đây , thấy nhiều bảo em là xanh, em gái cũng đừng buồn nhé.”
Mắt Tô Như Như lập tức ngập nước: “Chị Thường , là vẫn còn trách em ?”
Vẻ mặt “ thấy mà thương” lập tức khơi dậy bản năng che chở của đám đàn ông. Tên “Đại Thông Minh” (tên tự đặt cho bạn diễn của cô ) bất mãn hét lên:
“Này! Đồ m.ô.n.g to! cô đừng quá đáng, Như Như cô đ.á.n.h mà còn đích đến an ủi cô, cô còn thế nào nữa?”
ôm n.g.ự.c vẻ tổn thương: “Ôi Chúa ơi! Người rõ ràng đang an ủi em gái Như Như, thể vu khống như thế?”
Cố Thành vô hình đang gối đầu lên tay, khẩy độc địa: “Đừng che nữa, n.g.ự.c cô gì mà che.”
“Phẳng lì như sân bay.”
nở nụ mê hoặc c.h.ế.t với : “Nói bậy nữa là bà đ.á.n.h c.h.ế.t đấy.”
“Thôi mà, thôi mà.” Tô Như Như kéo tay áo Đại Thông Minh đang hậm hực, ngây ngô:
“Anh , chị Thường là quan tâm em thật mà~ Anh đừng giận nữa, trong nhanh .”
Đại Thông Minh cảm động rưng rưng: “Như Như, em vẫn lương thiện như hồi bé!”
Tiện thể lườm một cái: “Không như ai , ơn mắc oán... Hừ!”
... Cảm ơn, nếu chọn, cũng chẳng dây dưa với cặp đôi diễn hài !
Nhiệm vụ hôm nay là thám hiểm nhà ma.
Cố Thành lười biếng gối đầu lên tay, mắt híp : “Bản đại nhân thám thính , ba tốp nhân viên dọa ma. Tốp một là Hắc Bạch Vô Thường, tốp hai là Quỷ đầu, tốp ba là nữ quỷ treo cổ mặc áo cưới.”
“Có cần Bản đại nhân hộ tống ?”
Thấy rùng , đôi mắt hoa đào của cong lên, đầy phong lưu:
“Chỉ cần cô xin Bản đại nhân một câu, Bản đại nhân sẽ miễn cưỡng cân nhắc cùng.”
lạnh: “Anh cứ việc c.h.ế.t dí ở ngoài .”
Bước nhà ma, quả nhiên cách bài trí vẫn sến súa như khi.
Tô Như Như sợ hãi túm c.h.ặ.t áo : “Chị Thường, em sợ quá!”
thiện nhắc nhở: “Người , Đại Thông Minh... nhầm, bạn diễn của em ở đằng kìa.”
“ em thấy chị Thường mang cảm giác an hơn.” Tô Như Như e thẹn: “Ở bên cạnh chị Thường, em thấy yên tâm lắm.”
... thấy cô mắc hội chứng Stockholm thì .
Vừa dứt lời, một con ma bay vèo qua mặt. kịp phản ứng, Tô Như Như nhảy phắt lên : “Á á á á á á!”
chật vật gỡ cái tay đang siết cổ : “Đại tỷ ơi, chị xuống dùm em cái! Em ma dọa c.h.ế.t chị bóp c.h.ế.t !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-hau/chuong-9.html.]
Tô Như Như mặt cắt còn giọt m.á.u leo xuống, vẫn quên nghiêm túc chỉnh lưng : “Chị Thường ơi, em kém chị năm tuổi, chị gọi em là em gái mới đúng chứ.”
Biết thế lúc nãy quăng quách cô con ma cho xong!
Hai ải đầu trót lọt nhờ sự gan của (và chút nhắc bài từ xa của Cố Thành).
mà... cái tên Cố Thành , bảo cần là thật !!!
Làm ma cần giữ lời hứa thế !! Thất hứa một tí thì c.h.ế.t ai !! (À quên, c.h.ế.t ).
Hít sâu một , nén cơn giận băm vằm Cố Thành, tha lôi theo cái “cục nợ” Tô Như Như đến cửa ải cuối cùng.
Chỉ cần qua ải là ẵm cúp.
Đi qua hành lang, chúng bước linh đường cuối cùng.
Một nữ nhân tóc dài, áo trắng treo lơ lửng giữa trung.
Tiếng loa rè rè phát âm thanh thu sẵn vọng trong gian tối tăm: “ lạnh quá...”
Tô Như Như run cầm cập: “Chị Thường, chị thấy... ở đây lạnh thật ?”
cũng nổi da gà: “Lạnh chứ lạnh! Chị hai ơi, chị ngẩng đầu lên mà xem, cái điều hòa phả thẳng đầu thế lạnh mới lạ!”
hiểu .
cảm giác cái lạnh liên quan gì đến điều hòa.
Nếu miêu tả, nó giống như một băng giá đang lưng, nhẹ nhàng vuốt ve dọc sống lưng .
Đột nhiên.
Cái lạnh vô hình như hóa thành thực thể, từ phía siết c.h.ặ.t lấy cổ !
“Đau...” cố cạy bàn tay cổ: “Này mấy diễn sâu quá đấy!”
Nhân viên kiểu gì thế ! Kính nghiệp cũng cần đến mức chứ! Ra ngoài bà đây sẽ kiện cho tuốt xác!
càng giãy giụa, đôi bàn tay càng siết c.h.ặ.t hơn.
“Lạnh quá...”
“ lạnh quá...”
Một giọng âm u vang lên ngay sát tai : “Lạnh quá...”
“Chơi với ...”
“Chơi với ...”
Cái lạnh thấu xương như ngấm mạch m.á.u, đ.â.m thẳng tim .
chợt nhận , đây diễn.
Lần , là gặp ma thật .