Tin nhắn nặc danh giống như một cái gai.
Không đau ngay.
cắm thì nhức âm ỉ.
Lục Chi Ý trả lời, cũng xóa. Cô đặt điện thoại xuống bàn, tiếp tục chỉnh bản phối mặt, nhưng mấy nốt nhạc cứ lệch một nhịp.
Rất nhỏ.
Nhỏ đến mức nếu quen cô nhiều năm, sẽ ai nhận .
Tần Trạch thì nhận .
Anh sofa, kịch bản đặt đầu gối, nhưng ánh mắt dừng bóng lưng cô.
“Người gửi tin đó,” lên tiếng, “em cần để ý.”
“Em để ý.”
Lục Chi Ý đáp, tay vẫn gõ phím.
“Em chỉ tò mò.”
“Tò mò cái gì?”
“Người thể khiến ‘suýt bỏ nghề’.”
Cô đầu , .
“Em nghĩ bình thường .”
Tần Trạch im lặng vài giây.
Khoảng im lặng , dài, nhưng đủ để hiểu—
Chuyện đó là thật.
“Cô tên là Thẩm Dao.”
Anh .
“Là yêu cũ.”
Không mập mờ.
Không “bạn cũ”.
Là yêu cũ.
Lục Chi Ý gật đầu bình tĩnh.
trong lòng, thứ gì đó khẽ trượt xuống.
Thẩm Dao trở về một buổi chiều mưa.
Không ồn ào.
Không tin tức đại .
Chỉ một tấm ảnh chụp lén ở sân bay, lan truyền trong nhóm nội bộ giới giải trí.
Người phụ nữ mặc áo khoác dài màu be, kính râm che nửa khuôn mặt, dáng mảnh khảnh, khí chất lạnh.
Bình luận ảnh ít, nhưng câu nào cũng nặng ký:
“Là cô ?”
“Nghe ở nước ngoài bảy năm.”
“Người … đơn giản .”
Tô Mộng gửi ảnh cho Lục Chi Ý, kèm theo một dòng:
[“Chi Ý, hình như kiểu Chu Vãn Vãn.”]
Lục Chi Ý ảnh lâu.
Không vì xinh.
Mà vì… bình tĩnh.
Một phụ nữ thể khiến đàn ông suýt từ bỏ sự nghiệp, thường cần thủ đoạn lộ liễu.
Ba ngày , đoàn phim 《Thanh Âm》 tổ chức buổi kịch bản đầu tiên.
Lục Chi Ý đến sớm.
Cô thích gây chú ý, nhưng hôm nay, ánh mắt vẫn vô thức dừng cô lâu hơn một chút.
Không còn là “vợ ảnh đế”.
Mà là phụ nữ đủ thực lực ngang hàng.
Cửa phòng họp mở .
Một phụ nữ bước .
Không ai giới thiệu.
gần như tất cả đều —
Đó là Thẩm Dao.
Cô thấy Tần Trạch .
Rồi mới sang Lục Chi Ý.
Ánh mắt bình thản.
Không khiêu khích.
Không địch ý.
Chỉ là một câu nhẹ nhàng:
“Lâu gặp.”
Tần Trạch gật đầu:
“Lâu .”
Lục Chi Ý dậy, chìa tay .
“Chào cô, là Lục Chi Ý.”
Thẩm Dao bàn tay đó một giây, mới bắt tay.
“Biết .”
Cô nhạt.
“Nghe danh lâu.”
Không hề nhắc đến phận “vợ”.
Cũng tỏ yếu thế.
Một kiểu khí chất… nguy hiểm.
Buổi kịch bản diễn bình thường.
ai cũng cảm nhận —
Không khí gì đó đúng.
Thẩm Dao là cố vấn nghệ thuật đặc biệt của dự án.
Vị trí cao.
quyền chuyện nặng.
Cô góp ý chuẩn, sắc.
Có vài chỗ, thậm chí còn chỉ điểm mà Lục Chi Ý cân nhắc.
“Đoạn cao trào ,”
Thẩm Dao , giọng nhẹ,
“nếu dùng âm thanh quá trực diện, sẽ mất tầng cảm xúc.”
Lục Chi Ý phản bác.
Cô suy nghĩ vài giây, gật đầu:
“Cô đúng.”
Cả phòng họp bất ngờ.
Không vì góp ý.
Mà vì… cô nhận thẳng.
Thẩm Dao liếc cô, ánh mắt cuối cùng chút đổi.
Giờ nghỉ.
Tần Trạch nhận điện thoại.
Trong phòng chỉ còn hai phụ nữ.
Không ai .
Một lúc , Thẩm Dao mới lên tiếng:
“Cô tò mò về ?”
“Tò mò.”
Lục Chi Ý đáp.
“ cần hỏi.”
“Vì ?”
“Vì chọn .”
Cô bình tĩnh.
“Quá khứ của , thứ cần tranh.”
Thẩm Dao khẽ.
“Cô tự tin thật.”
“Không.”
Lục Chi Ý thẳng mắt cô .
“Là rõ đang ở .”
Khoảnh khắc đó, Thẩm Dao im lặng.
Rất lâu.
Rồi cô :
“Bảy năm , rời vì nghĩ cản đường .”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ…”
Cô cong môi.
“ , chọn… xứng .”
Không tuyên chiến.
Mà là đặt cân.
Buổi tối.
Tần Trạch đưa Lục Chi Ý về nhà.
Trên xe, ai gì.
Gió thổi qua cửa kính, ánh đèn đường lướt nhanh.
Cuối cùng, Lục Chi Ý lên tiếng:
“Anh từng yêu cô ?”
“Ừ.”
Cô gật đầu.
“Vậy là đủ.”
“Em hỏi tiếp?”
“Không.”
Cô nhẹ.
“Vì nếu còn yêu, em ở đây.”
Anh sang cô, ánh mắt sâu.
“Em ghen ?”
“Có.”
Cô trả lời thẳng.
“ em sợ.”
“Vì ?”
“Vì em cần thắng cũ.”
Cô chậm rãi.
“Em chỉ cần lùi.”
Anh dừng xe, hẳn .
“Chi Ý.”
“Ừ?”
“Bảy năm ,”
Giọng trầm xuống,
“ suýt bỏ nghề, vì cô .”
“Mà vì … đang sống vì cái gì.”
Anh cô, ánh mắt kiên định.
“Người kéo trở ,”
“ Thẩm Dao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-6-nguoi-cu-xuat-hien-gio-bat-dau-doi-troi.html.]
“Là em.”
Cô sững .
“Bài nhạc năm đó,”
Anh tiếp,
“ trong phòng tối, một .”
“Anh quyết định phim trường,”
“vì xứng đáng với nó.”
Trong khoảnh khắc đó, tất cả sự ghen tuông tan biến.
Chỉ còn … tim đập chậm, chắc.
Ở một nơi khác.
Thẩm Dao cửa sổ khách sạn, thành phố sáng đèn.
Cô cầm điện thoại, một tin nhắn mới.
[“Anh chọn .”]
Thẩm Dao tắt màn hình, nhạt.
“Vậy thì…”
“Để xem, lựa chọn đó chịu gió mưa .”