Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - CHƯƠNG 4: QUÁ KHỨ KHÔNG PHẢI ĐỂ BÔI NHỌ
Cập nhật lúc: 2026-01-18 17:13:52
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bài “đào quá khứ” chỉ tồn tại diễn đàn đúng mười lăm phút.
mười lăm phút đó, đủ để chụp màn hình lan khắp nơi.
Không cần suy nghĩ cũng , cố ý đẩy nó lên đúng lúc dư luận lắng xuống.
Tô Mộng ném điện thoại lên bàn, mắt đỏ hoe vì tức:
“Bọn họ quá ác ! Lấy ảnh trong bệnh viện mồi câu view? Đây còn là ?!”
Trong phòng khách, Lục Chi Ý im lặng.
Cô những bức ảnh lâu.
Ảnh mờ, ánh sáng , nhưng cô vẫn nhận rõ ràng—
Đó là chính của năm năm .
Năm cô hai mươi hai tuổi.
Năm mà thứ trong đời cô… sụp đổ.
Tần Trạch cạnh, từ đầu đến cuối gì. Anh chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, lực nhẹ, nhưng hề buông.
“Em cần .”
Anh trầm giọng.
“Anh thể xử lý.”
Lục Chi Ý lắc đầu.
“Không.”
Cô ngẩng đầu , ánh mắt bình thản nhưng sâu đến mức khiến tim nhói lên.
“Nếu hôm nay em trốn, cả đời họ sẽ dùng quá khứ đó để ép em.”
“Chi Ý—”
“Em hổ vì quá khứ của .”
Cô chậm rãi.
“Em chỉ nó khác bóp méo.”
Trong khoảnh khắc đó, Tần Trạch hiểu .
Cô yếu.
Cô chỉ từng tổn thương.
Buổi tối hôm đó, Lục Chi Ý đăng Weibo.
Không dài dòng.
Không văn vẻ.
Chỉ một dòng chữ:
“Ngày mai 10 giờ sáng, sẽ livestream. Có vài chuyện .”
Weibo lập tức bùng nổ.
“Livestream???”
“Chị dâu mặt luôn?”
“Có định xin ?”
Anti-fan hưng phấn.
Fan trung lập tò mò.
Fan của Tần Trạch thì… lo tức.
Sáng hôm , đúng 10 giờ.
Livestream mở.
Không filter, trang điểm đậm, ekip.
Lục Chi Ý đàn piano, phía là cửa sổ, ánh nắng chiếu đủ.
Cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tóc buộc thấp.
Không giống chuẩn “thanh minh”, mà giống một … sắp kể chuyện.
“Chào .”
Giọng cô định.
“Có lẽ xem bài tối qua.”
Bình luận tràn màn hình.
“Có!”
“Giải thích !”
“Đừng giả vờ đáng thương!”
Lục Chi Ý bình luận, chỉ thẳng camera.
“Những bức ảnh đó là thật.”
Câu đầu tiên khiến cả mạng… khựng .
“Không chỉnh sửa.”
“Không bịa đặt.”
“Là .”
Anti-fan phấn khích.
“Thấy !”
“Thừa nhận kìa!”
Lục Chi Ý vẫn tiếp tục, giọng hề run.
“Năm hai mươi hai tuổi, u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối.”
Toàn bộ bình luận… chậm .
“Bà là đơn .”
“Nuôi một từ nhỏ.”
“Và là duy nhất tin rằng thể sống bằng âm nhạc.”
Cô dừng một giây.
Ngón tay đặt lên phím đàn, nhưng chơi.
“Năm đó, ký hợp đồng nhạc đầu tiên.”
“Cát-xê đủ để trả tiền thuê nhà, đủ để trả viện phí.”
Bình luận bắt đầu đổi giọng.
“Trời…”
“Thật ?”
“Ảnh chụp trong bệnh viện,”
“là lúc ngủ gục ngoài hành lang khi ký giấy đồng ý điều trị.”
“Ảnh ,”
“là ngày bác sĩ … chỉ còn ba tháng.”
Cô ngẩng đầu.
Mắt đỏ, nhưng rơi lệ.
“Mẹ mất hai tháng đó.”
Livestream im lặng.
Không một bình luận công kích.
Chỉ còn những câu ngắn ngủi:
“Xin …”
“ …”
“Sau đám tang,”
“ nhận ba công việc cùng lúc.”
“Viết nhạc, hòa âm, trợ lý phòng thu.”
“Có lúc ba ngày ngủ.”
“Không vì tham tiền.”
“Là vì phí những gì để cho —niềm tin.”
Cô cúi đầu, đặt tay lên đàn.
“Bài nhạc đầu tiên bán giá cao,”
“là bản mà nhiều trong các bạn từng .”
Ngón tay hạ xuống.
Giai điệu vang lên.
Chính là nhạc chủ đề giúp Tần Trạch đoạt ảnh đế năm đó.
Toàn mạng… sững sờ.
Trong phòng việc, Lâm Thành màn hình, lặng .
“Thì là …”
Tần Trạch , ánh mắt rời khỏi cô.
Anh nhớ rõ.
Ngày hôm đó, lễ trao giải, hỏi nhạc sĩ của một câu:
“Cô bài khi nào?”
Cô đáp:
“Trong lúc chờ ngoài hành lang bệnh viện.”
Lúc đó hỏi thêm.
Giờ thì… hối hận.
Trên livestream, Lục Chi Ý kết thúc bản nhạc.
Cô hít một sâu.
“Bài hậu thuẫn.”
“.”
“Không gia thế.”
“Không chống lưng.”
“Thứ duy nhất ,”
“là khả năng bỏ cuộc.”
Cô thẳng camera, giọng dứt khoát:
“Quá khứ của sạch sẽ theo tiêu chuẩn showbiz.”
“ nó đáng hổ.”
“Và từng dựa hôn nhân để đổi lấy vị trí.”
Livestream tắt.
Không kêu gọi thương hại.
Không xin .
Không nước mắt.
Mười phút .
Weibo của Tần Trạch cập nhật.
“Cô nợ ai một lời giải thích.
nợ cô một đời bảo vệ.”
Kèm theo là một bức ảnh.
Anh sân khấu, khoác áo cho Lục Chi Ý, tay đặt lên vai cô.
Không che.
Không giấu.
Dư luận… xe triệt để.
Anti-fan biến mất.
Những từng công kích xóa bài, xin .
Có :
“Chúng dùng ác ý để phán xét một sống bằng nghị lực.”
“Chị dâu trèo cao.”
“Chị dâu là tự leo lên.”
Ở một nơi khác.
Chu Vãn Vãn ném điện thoại xuống sàn.
Mặt trắng bệch.
Cô —
Mình thua .
Không thua vì thủ đoạn.
Mà thua vì… thứ mà Lục Chi Ý .
Một trái tim đủ mạnh.
Buổi tối.
Lục Chi Ý sofa, mệt đến mức chuyện.
Tần Trạch bế cô lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-4-qua-khu-khong-phai-de-boi-nho.html.]
“Anh gì đấy?”
“Đưa em ngủ.”
Cô vùi mặt n.g.ự.c , giọng nhỏ :
“Em mặt họ.”
“Ừ.”
“… mệt.”
Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán cô.
“Vậy thì nghỉ.”
“Sau —”
“Sau ,”
Anh cắt lời, giọng trầm và chắc,
“em chỉ cần nhạc.”
“Còn thế giới ,”
“để đối phó.”