Hai năm khi 《Thanh Âm》 công chiếu, giới giải trí đổi vài vòng xu hướng.
Có lên.
Có xuống.
Có biến mất kịp để ai nhớ tên.
Chỉ một vài cái tên, còn xuất hiện dày đặc, nhưng mỗi nhắc đến đều mang theo một cảm giác vững.
Tần Trạch là một trong đó.
Lục Chi Ý cũng .
Cuộc sống của họ hai năm… bình thường.
Không scandal.
Không tranh cãi.
Không cố tình xuất hiện cùng truyền thông.
Tần Trạch giảm sản lượng phim, chỉ nhận kịch bản thật sự diễn. Lục Chi Ý phát hành một album cá nhân, quảng bá rầm rộ, nhưng giới chuyên môn đ.á.n.h giá cao.
Hai sống chậm .
Cho đến một buổi sáng đầu thu.
Lục Chi Ý phát hiện m.a.n.g t.h.a.i trong một ngày đặc biệt.
Không buồn nôn dữ dội.
Không choáng váng.
Chỉ là bản phối mặt, thế nào cũng thấy… thiếu nhịp.
Cô thử ba .
Vẫn sai.
Cuối cùng, cô buông tai , chằm chằm màn hình một lúc lâu.
Rồi dậy, mở ngăn kéo, lấy que thử.
Hai vạch.
Rất rõ.
Không cần nghi ngờ.
Tần Trạch chuyện buổi tối hôm đó.
Anh về đến nhà thì thấy cô sofa, hai tay đặt lên bụng, ánh mắt xa.
“Không khỏe ?” Anh hỏi.
Cô lắc đầu.
“Em .”
“Vậy giống đang suy nghĩ chuyện lớn ?”
Cô đầu, .
“Ừ.” Cô . “Chuyện lớn.”
Cô đưa que thử cho .
Tần Trạch .
Ba giây.
Năm giây.
Mười giây.
Anh gì.
Không .
Không sững sờ.
Chỉ từ từ xuống mặt cô, đặt tay lên đầu gối cô, giọng khàn :
“Anh… thể ?”
Lục Chi Ý bật .
“Anh diễn vai bố chắc .” Cô . “Chỉ là đời thực…” “ kịch bản.”
Anh cúi đầu, trán chạm bụng cô nhẹ.
“Vậy thì…” Anh chậm. “Chúng .”
Tin tức Lục Chi Ý m.a.n.g t.h.a.i lộ ngoài ngay.
Không vì giấu kỹ.
Mà vì… ai nghĩ đến.
Cô giảm công việc, rút khỏi một vài dự án, nhưng lý do đưa đơn giản: nghỉ ngơi, sáng tác.
Không ai nghi ngờ.
Cho đến khi bụng bắt đầu lộ rõ.
Một bức ảnh chụp lén.
Không ở bệnh viện.
Mà là trong một tiệm sách nhỏ.
Tần Trạch cạnh kệ sách thiếu nhi, cúi lấy một cuốn truyện tranh, còn Lục Chi Ý bên cạnh, tay đặt lên bụng, ánh mắt dịu.
Không tạo dáng.
Không che chắn.
Không ống kính.
bức ảnh đó lan nhanh.
Không ai bình luận ác ý.
Chỉ một câu lặp nhiều:
“Họ trông… yên .”
Con trai của họ chào đời một đêm mưa nhẹ.
Không truyền thông.
Không thông báo chính thức.
Chỉ Tần Trạch bên giường bệnh, tay nắm tay Lục Chi Ý, mắt đỏ hoe nhưng rơi nước.
Khi tiếng đầu tiên vang lên, gần như thở nổi.
“Là con trai.” Y tá .
Anh cúi xuống, hôn trán Lục Chi Ý.
“Cảm ơn em.”
Cô mệt đến mức chỉ nhẹ.
“Anh ?” Cô hỏi.
“Không.” Anh . “Chỉ là…” “ thấy một âm thanh mới.”
Họ công khai tên con ngay.
Chỉ đó vài ngày, Tần Trạch đăng một bài ngắn trang cá nhân.
Không ảnh con.
Không ảnh gia đình.
Chỉ là một câu:
“Một thanh âm mới đến.”
Lục Chi Ý xong, bật .
“Anh đúng là hết t.h.u.ố.c.” Cô .
“ là sự thật.” Anh đáp.
Một năm .
Trong một căn nhà đầy ánh nắng, một đứa trẻ tập loạng choạng giữa phòng khách.
Lục Chi Ý t.h.ả.m, gõ nhịp nhẹ lên sàn gỗ.
Đứa bé dừng .
Ngẩng đầu.
Rồi… vỗ tay theo nhịp.
Tần Trạch tựa cửa, cảnh đó lâu.
“Giống em.” Anh .
“Không.” Cô lắc đầu. “Giống .” “Cố chấp.”
Đứa bé loạng choạng chạy về phía , ôm lấy chân.
Anh cúi xuống, bế con lên.
Trong khoảnh khắc đó, ánh đèn còn quan trọng.
Giải thưởng còn quan trọng.
Chỉ còn một điều rõ ràng:
Họ qua sóng gió đủ lớn, để bây giờ thể thấy những thanh âm nhỏ nhất của hạnh phúc.
Hết ròi ạ, cảm ơn mn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-27-ngoai-truyen-he-he.html.]