Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:44:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trailer đầu tiên của 《Thanh Âm》 công bố đúng chín giờ tối thứ Sáu.
Không giờ vàng truyền hình.
Không khung giờ quen thuộc của các b.o.m tấn.
chỉ trong vòng mười phút, lượt chia sẻ vượt qua dự đoán.
Không cần mua hot search.
Không cần dẫn dắt dư luận.
Chỉ cần một cái tên xuất hiện ở cuối trailer — Tần Trạch — và một dòng chữ nhỏ, khiêm tốn: Âm nhạc: Lục Chi Ý.
Lục Chi Ý xem trailer ngay khi nó lên sóng.
Cô đang ở phòng thu, chỉnh một bản phối phụ để chuẩn cho album cá nhân, điện thoại để chế độ im lặng.
Mãi đến khi đạo diễn gọi liên tiếp ba cuộc, cô mới nhấc máy.
Giọng ông khàn vì xúc động.
“Em xem ?”
“Chưa.” Cô thật.
“Xem .” Ông dừng một chút. “Phản ứng… giống những gì chúng đoán.”
Cô treo máy.
Mở mạng.
Trailer ghim trang chủ nền tảng phát hành.
Bình luận cuộn nhanh đến mức kịp .
Lục Chi Ý hít một , bấm phát.
Ba mươi giây đầu, nhạc.
Chỉ là hình ảnh lạnh.
Ánh đèn neon, hành lang bệnh viện, gương mặt Tần Trạch hiện trong một khoảnh khắc ngắn — ánh mắt trống rỗng, mệt mỏi, nhưng yếu đuối.
Rồi đến giây thứ ba mươi mốt.
Âm thanh xuất hiện.
Không nhạc nền quen thuộc.
Không piano violin.
Mà là một âm thanh mỏng, thấp, gần như hòa lẫn tiếng hít thở.
Giống như một sợi dây căng đến cực hạn.
Càng về , âm thanh càng rõ, nhưng hề áp đảo hình ảnh.
Ngược , nó dẫn dắt xem sâu hơn từng khung hình.
Trailer kết thúc bằng một câu thoại của nhân vật do Tần Trạch thủ vai:
“Có những âm thanh, ai thấy…” “nhưng nó vẫn tồn tại.”
Màn hình tối .
Im lặng.
Rồi logo phim xuất hiện.
Lục Chi Ý tắt màn hình.
Cô yên lâu.
Không vì xúc động.
Mà vì đầu tiên, cô thấy âm nhạc của đặt đúng chỗ, cần giải thích.
Phản ứng của công chúng nhanh hơn cô tưởng.
Không chia thành hai phe.
Không cãi gay gắt.
Chỉ nhiều câu hỏi.
“Nhạc trong trailer là gì ?” “Sao khó chịu mà tắt ?” “Không hiểu xem xong thấy nặng n.g.ự.c.”
Có khen.
Có chê.
điều đáng sợ nhất — ai thờ ơ.
Một blogger phim nổi tiếng đăng bài phân tích ngay trong đêm.
Không dài.
Chỉ một câu khiến cả giới chú ý:
“Đây là trailer hiếm hoi mà âm nhạc phục vụ khán giả, mà buộc khán giả phục vụ cảm xúc của phim.”
Bài chia sẻ ch.óng mặt.
Cùng lúc đó, Thẩm Dao im lặng.
Không đăng bài.
Không phản ứng.
Không bình luận bất kỳ bài phân tích nào.
Sự im lặng , đối với những quen cô, còn đáng ngại hơn bất kỳ phản bác nào.
Sáng hôm , Lục Chi Ý gọi đến công ty quản lý.
Không họp khẩn.
Không chất vấn.
Mà là một buổi chuyện “nhẹ nhàng”.
“Em .” Người phụ trách truyền thông . “Trailer tạo hiệu ứng , nhưng cũng kéo theo rủi ro.”
“Rủi ro gì?” Cô hỏi.
“Em đang đặt lên bàn cân.” Người thẳng. “Không còn là ‘nhạc sĩ của Tần Trạch’.” “Mà là ‘nhạc sĩ đủ sức ngang với tên tuổi đó ’.”
Lục Chi Ý gật đầu.
Cô lường .
“Chúng cần em xuất hiện.” Người tiếp. “Một buổi phỏng vấn.” “Giải thích về âm nhạc.” “Giải thích về lựa chọn.”
Cô im lặng vài giây.
Rồi lắc đầu.
“Không.” Cô . “Em giải thích.”
Không khí trong phòng chững .
“Chi Ý.” Người hạ giọng. “Em bảo vệ hình ảnh.”
“Âm nhạc của em cần bảo vệ bằng lời.” Cô đáp. “Nếu nó , nó sẽ .” “Nếu …” “em chấp nhận.”
Không cố chấp.
Mà là cô đến tận cùng của sự lựa chọn , còn đường lùi.
Buổi chiều, Tần Trạch kết thúc một buổi ghi hình.
Quản lý đưa cho máy tính bảng.
“Trailer.” “Em xem ?”
Anh lắc đầu.
“Xem .” Quản lý . “Phản ứng… thú vị lắm.”
Tần Trạch xem chậm.
Không bỏ qua chi tiết nào.
Khi đoạn nhạc xuất hiện, nhíu mày.
Không vì khó chịu.
Mà vì nhận — cảm xúc của nhân vật , mà cần diễn thêm.
Trailer kết thúc.
Anh dựa lưng ghế.
“Cô định lên tiếng .” Anh .
Quản lý khổ.
“Anh hiểu vợ thật.”
“Không.” Tần Trạch đáp. “Là cô hiểu công việc của .”
Tối đó, một hashtag bất ngờ leo lên top.
Không tên phim.
Không tên diễn viên.
Mà là:
#ÂmNhạcThanhÂmLàAiViết
Lục Chi Ý thấy hashtag khi đang nấu mì.
Cô .
Rất nhẹ.
Không chia sẻ.
Không nhận công.
Chỉ tắt bếp.
Ngoài , nhiều đang tìm câu trả lời.
cô — câu trả lời mạng.
Nó sẽ trong rạp.
Trong bóng tối.
Trong khoảnh khắc khán giả yên, nên thở mạnh nhẹ.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác, Thẩm Dao cuối cùng cũng mở máy tính.
Cô xem trailer.
Xem kỹ.
Xem đến thứ ba, cô mới tắt.
Không giận.
Không khinh thường.
Chỉ một cảm giác rõ ràng — đ.á.n.h giá thấp đối phương.
Cô mở một file mới.
Đặt tên:
Kế hoạch B.
Đêm xuống.
Lục Chi Ý ngoài ban công.
Gió lạnh.
Cô ôm cốc nước nóng, thành phố sáng đèn.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ Tần Trạch.
“Nếu ngày mai thứ ồn ào hơn nữa…” “em vẫn chứ?”
Cô trả lời nhanh.
“Ổn.” “Vì , họ đang về tác phẩm.”
Anh tin nhắn.
Khẽ .
Ngoài , sóng dâng.
Và chương chỉ mới là lúc ánh đèn bật lên đầu.
Còn ai sẽ soi rõ.
Ai sẽ lộ sơ hở.
Ai sẽ kịp vững…
Tất cả, đều bắt đầu từ đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-24.html.]