Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:41:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giai đoạn hậu kỳ bước tuần cuối cùng trong một bầu khí căng đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng thể nứt vỡ.

Không ai hai chữ “sống còn”, nhưng ai cũng hiểu — đây là đoạn quyết định liệu 《Thanh Âm》 sẽ bước ánh sáng chôn vùi trong danh sách “dự án đáng tiếc”.

Lục Chi Ý gần như ở lì trong phòng dựng.

Không vì trốn dư luận.

Mà vì chỉ cần dừng tay , cô sẽ thấy quá nhiều tiếng ồn.

Cô chỉnh từng đoạn âm thanh một.

Không còn do dự.

Không còn thử nghiệm.

Mọi lựa chọn đều dứt khoát, giống như bước qua giai đoạn tự nghi ngờ.

Đạo diễn phía cô, nhiều , thôi.

Ông nhận — Lục Chi Ý của lúc khác hẳn cô gái từng dè dặt ở những buổi họp đầu tiên.

Không cứng đầu.

Mà là trọng tâm.

Thẩm Dao tung đòn cuối đúng ngày thứ ba của tuần.

Không qua truyền thông.

Không qua mạng xã hội.

Mà qua một kênh còn nguy hiểm hơn — giới chuyên môn.

Một bài phân tích dài đăng tạp chí điện ảnh uy tín, tác giả ký tên thật, học hàm thật.

Bài công phu.

Không chê Lục Chi Ý dở.

Ngược , còn công nhận tài năng.

bộ lập luận xoay quanh một điểm duy nhất:

“Sự cố chấp cá nhân đang phá vỡ tính chỉnh của tác phẩm tập thể.”

Trong bài một đoạn khiến lạnh sống lưng:

 “Lịch sử từng chứng minh, khi một nhạc sĩ đặt cái lên cấu trúc phim, trả giá là nghệ thuật, mà là những con cạnh họ.”

Không nhắc tên Tần Trạch.

cả giới đều hiểu — đây là lời cảnh báo trực diện.

Tin lan nhanh.

Không ồn ào như scandal.

lan sâu.

Những từng im lặng bắt đầu lên tiếng.

Không về phía nào.

Chỉ một câu quen thuộc:

“Có lẽ Thẩm Dao sai.”

Buổi chiều, nhà đầu tư gọi họp khẩn.

Không gay gắt.

Không áp lực.

Chỉ là một đề nghị “hợp lý”.

“Chúng xem bản chỉnh sửa cuối cùng.” Người đại diện . “Và nếu cần…” “ thể đổi phụ trách âm nhạc cho giai đoạn thiện.”

Không sa thải.

Không rút tên.

Chỉ là “điều chỉnh”.

Một cách lịch sự để đẩy cô rìa.

Không khí trong phòng họp đông cứng .

Đạo diễn siết c.h.ặ.t t.a.y.

“Không .” Ông . “Âm nhạc gắn liền với cấu trúc phim.”

“Chúng hiểu.” Người mỉm . “ chúng cũng cần bảo vệ dự án.”

Mọi ánh mắt dồn về phía Lục Chi Ý.

thẳng.

Không tranh cãi.

Không phản ứng ngay.

“Cho mười phút.” Cô . “Chỉ mười phút.”

Không ai từ chối.

Mười phút , trong phòng chiếu nhỏ, bản chỉnh cuối cùng bật lên.

Không cắt.

Không chỉnh.

Không lời giới thiệu.

Lục Chi Ý ở góc.

Không ai.

Chỉ màn hình.

Phim trôi chậm.

Âm nhạc xuất hiện muộn.

khi nó đến, ai trong phòng cử động.

Có một đoạn, tiếng nhạc gần như biến mất , chỉ còn tiếng thở khẽ của nhân vật.

Một nhà đầu tư vô thức nhíu mày.

Rồi đến đoạn cao trào cuối.

Âm nhạc bùng nổ.

Không đẩy cảm xúc.

Chỉ lặp một motif nhỏ, bền.

Giống như một ngã nhiều nhưng vẫn dậy.

Phim kết thúc.

Đèn bật.

Không ai gì trong vài giây.

Rồi một trong họ lên tiếng, giọng thấp:

“Đoạn cuối…” “nếu đổi nhạc, sẽ hỏng.”

Không lời khen.

là kết luận.

Người đại diện đầu tư im lặng.

Cuối cùng, ông thở .

“Chúng giữ nguyên.” Ông . “ đây là cuối cùng.”

Lục Chi Ý gật đầu.

Không mừng.

Không thắng.

Chỉ là… cô qua cửa ải cuối cùng mà kéo khỏi vị trí của .

Cùng lúc đó, một chuyện khác xảy .

Tần Trạch nhận một lời mời.

Không phim.

Không quảng cáo.

Mà là tham gia ban giám khảo cho một liên hoan phim độc lập quốc tế.

Không cát-xê cao.

Không danh lợi rõ ràng.

một điều rõ — đây là lời khẳng định vị trí chuyên môn, liên quan đến dư luận hiện tại.

Quản lý hỏi :

“Nhận ?” “Không ảnh hưởng hình tượng, nhưng cũng cứu tình hình.”

Tần Trạch chỉ hỏi một câu:

“Có dính đến việc rút khỏi 《Thanh Âm》 ?”

“Không.”

“Vậy nhận.”

Không vì chạy trốn.

Mà vì hiểu — những lúc, yên đúng chỗ cũng là một cách phản công.

Buổi tối, Lục Chi Ý về nhà muộn.

Cô mệt đến mức .

Tần Trạch rót cho cô một cốc nước.

“Xong ?” Anh hỏi.

“Qua cửa .” Cô đáp. “ còn bao nhiêu cửa nữa.”

Anh .

“Không .” “Chúng quen .”

.

“Anh nhận lời mời ban giám khảo?” Cô hỏi.

“Ừ.”

“Vì em?” Cô hỏi tiếp.

“Không.” Anh lắc đầu. “Vì .” “Và vì để họ …” “ khóa trong một câu chuyện duy nhất.”

Cô gật đầu.

Lần đầu tiên lâu, cô thấy nhẹ.

Không vì thắng.

Mà vì đều đang đúng vị trí của .

Đêm đó, bài phân tích của Thẩm Dao phản biện.

Không công kích cá nhân.

Không bênh vực cảm xúc.

Chỉ là một bài khác, từ một nhà phê bình trẻ, đăng cùng tạp chí.

Tiêu đề ngắn:

“Khi ‘an ’ trở thành cái cớ để g.i.ế.c c.h.ế.t lựa chọn.”

Trong bài, một câu khiến nhiều im lặng:

 “Nếu chúng luôn yêu cầu trẻ bớt cố chấp để tổn thương ai, thì ai sẽ chịu trách nhiệm cho sự thỏa hiệp kéo dài cả đời?”

Không nhắc tên Lục Chi Ý.

Không nhắc Thẩm Dao.

gió đổi chiều.

Lục Chi Ý bài đó rạng sáng.

chia sẻ.

Không cảm ơn.

Chỉ tắt màn hình.

— trận , ai thật sự thắng ai.

vững.

… bắt đầu lộ rõ sự lo lắng.

Ngoài , 《Thanh Âm》 chuẩn bước giai đoạn công bố đầu tiên.

Ánh đèn sắp bật.

Tên tuổi sắp đặt lên bàn cân.

Và Lục Chi Ý hiểu rõ —

Sau chương , cô sẽ còn là “ tranh cãi”, mà là “ đ.á.n.h giá”.

Không ai bảo vệ nữa.

cũng ai dễ dàng phủ nhận.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-23.html.]

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...