Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:37:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Dao chính thức mặt một buổi chiều mưa.

Không họp báo.

Không bài ẩn ý.

Mà là một buổi tọa đàm ngành, phát sóng trực tiếp, chủ đề vô hại: “Ranh giới giữa nghệ thuật và trách nhiệm trong sản xuất.”

Tên Thẩm Dao xuất hiện trong danh sách khách mời với tư cách “nhà cố vấn nghệ thuật độc lập”.

Không ai nhắc đến Tần Trạch.

Không ai gọi tên Lục Chi Ý.

tất cả đều — đây là trận đ.á.n.h công khai.

Lục Chi Ý xem chương trình trong phòng dựng.

bỏ sót một câu.

Thẩm Dao bình tĩnh, chừng mực, mỗi chữ đều mài nhẵn.

“Có những nghệ thuật đặt cái lên quá cao,”

, giọng trầm,

“cao đến mức quên rằng một bộ phim chỉ thuộc về họ.”

Người dẫn chương trình hỏi:

“Cô đang đến trường hợp cụ thể nào ?”

Thẩm Dao mỉm .

“Không.” “ từng thấy một tài năng suýt hủy hoại vì những quyết định cảm tính của khác.” “Và lịch sử lặp .”

Không tên.

nhắc đúng vết thương.

Mạng xã hội nổ tung trong mười phút.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác, quyết định đưa .

Tần Trạch nhận thông báo tạm dừng thương thảo dự án mới.

Không văn bản.

Không lý do chính thức.

Chỉ một câu quen thuộc từ quản lý:

“Bên chờ sóng qua .”

Tần Trạch ngạc nhiên.

Anh đặt điện thoại xuống.

Im lặng.

Đây là cái giá mà đoán .

khi sự im lặng đó thật sự rơi xuống, nó vẫn nặng hơn tưởng tượng.

Buổi tối, Lục Chi Ý về nhà muộn.

Cô mở cửa, thấy Tần Trạch trong bóng tối.

Không bật đèn.

Không kịch bản.

Chỉ đó.

“Anh ?” Cô hỏi.

“Ừ.” Anh đáp.

“Dự án mới?”

“Bị treo.” Anh gọn.

yên.

Rất lâu.

“Em xin .” Cô . “Là vì em.”

“Không.” Anh lắc đầu. “Là vì chọn .”

nếu em—”

“Chi Ý.” Anh ngắt lời. “Đừng biến thành nguyên nhân.” “Anh ghét điều đó.”

Cô c.ắ.n môi.

Tay nắm c.h.ặ.t.

“Vậy định thế nào?” Cô hỏi.

“Anh sẽ chờ.” Anh đáp. “Hoặc .” “Anh c.h.ế.t vì một dự án treo.”

.

trong lòng, một thứ gì đó đang sụp xuống chậm.

Đêm đó, Lục Chi Ý gần như ngủ.

Không vì dư luận.

Không vì Thẩm Dao.

Mà vì một câu hỏi cứ lặp lặp :

Nếu bước tiếp, sẽ còn trả bao nhiêu?

Sáng hôm , cô đến gặp đạo diễn.

Không báo .

“Em rút khỏi dự án.” Cô .

Đạo diễn sững .

“Em gì?”

“Em rút.” Cô lặp . “Em sẽ bàn giao bộ phần nhạc.” “Không gây thêm tranh cãi.”

Không bốc đồng.

Không .

Chỉ là một quyết định tỉnh.

Đạo diễn dậy.

“Em em đang ?” Ông hỏi. “Bây giờ rút, thứ em bảo vệ đó đều thành vô nghĩa.”

“Em .” Cô đáp. “ nếu em ở …” “ sẽ tiếp tục nhắm tới.”

“Em nghĩ Tần Trạch cần em hy sinh ?” Ông hỏi thẳng.

Cô im lặng.

Không trả lời .

Tin Lục Chi Ý xin rút lan nhanh trong nội bộ.

Nhà đầu tư gọi.

Nhà sản xuất gọi.

Tô Mộng gọi.

“Chi Ý, em điên ?” Tô Mộng gần như gào lên. “Bây giờ rút, em sẽ mang tiếng bỏ chạy!”

“Em chấp nhận.” Lục Chi Ý .

“Vì một đàn ông?” Tô Mộng hỏi.

“Không.” Cô đáp. “Vì em trở thành con d.a.o.”

Cúp máy.

một trong phòng thu.

Nhìn những bản nhạc .

Từng nốt đều là tâm huyết.

Từng đoạn đều là lựa chọn.

Buông tay dễ.

những thứ, giữ mới là ích kỷ.

Buổi tối, Tần Trạch chuyện từ đạo diễn.

Anh về nhà nhanh.

Cửa mở, thấy Lục Chi Ý đó.

“Em định một ?” Anh hỏi.

“Em định dừng .” Cô . “Ít nhất là ở đây.”

“Vì ?” Anh hỏi thẳng.

né.

“Có.” Cô . “Và vì em cũng mệt .”

Anh cô.

Rất lâu.

Rồi .

Không giận.

Không lớn tiếng.

“Em nghĩ điều ?” Anh hỏi.

“Em nghĩ kéo theo.” Cô đáp.

“Chi Ý.” Anh bước đến. “Anh treo dự án vì em.” “Là vì chọn công khai về phía em.” “Em rút bây giờ…” “thì lựa chọn của thành gì?”

Cô sững .

“Anh cần em hy sinh.” Anh tiếp. “Anh cần em tin rằng đủ lớn để chịu trách nhiệm cho quyết định của .”

Nước mắt cô rơi xuống.

Không kìm .

em sợ.” Cô . “Em sợ sẽ mất nhiều hơn.”

“Anh mất .” Anh đáp. “ mất em.”

Anh nắm lấy tay cô.

“Và chiến thắng theo cách đó.”

Ngày hôm , Lục Chi Ý rút đơn.

Không giải thích.

Không tuyên bố.

Chỉ gửi một mail ngắn:

tiếp tục dự án đến cùng.

Mọi hệ quả, tự chịu.

Cùng ngày, Thẩm Dao đăng bài mới.

Không công kích.

Không mỉa mai.

Chỉ một câu:

“Có những trẻ nghĩ kiên định là dũng cảm.”

Lục Chi Ý .

Rồi tắt máy.

còn cần phản bác.

, cô chọn xong.

Buổi tối, hai bên .

Không về dư luận.

Không về Thẩm Dao.

Chỉ là một bữa cơm bình thường.

“Anh hối hận ?” Cô hỏi nữa.

“Có.” Anh đáp. “Anh hối hận vì sớm hơn.”

“Nói gì?”

“Nói rằng…” Anh cô. “Anh chấp nhận trả giá.” “ chấp nhận việc em rút lui .”

trong nước mắt.

“Vậy thì…” Cô hít sâu. “Chúng cùng đến cuối.”

“Ừ.” Anh . “Cùng.”

Ngoài , mưa vẫn rơi.

Dư luận lắng.

Đòn tiếp theo của Thẩm Dao vẫn xuất hiện.

Lục Chi Ý — từ chương trở , cô còn lùi vì ai nữa.

Và Tần Trạch cũng chính thức chọn cùng cô, dù cái giá là gì.

 

 

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-22.html.]

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...