Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:35:18
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin bùng lên rạng sáng, đúng kiểu chọn thời điểm.
Không scandal tình ái.
Không bê bối pháp lý.
Mà là một bài phỏng vấn cũ, đào từ tám năm , khi Tần Trạch mới nổi.
Tiêu đề đổi.
Giật hơn.
“Ảnh đế từng suýt bỏ nghề vì mâu thuẫn sáng tạo – sự thật che giấu?”
Bài bịa.
Chỉ cắt.
Cắt những câu trả lời rời rạc, ghép thành một câu chuyện đầu cuối, cao trào, kẻ gây áp lực vô hình.
Và trong bộ bài đó, cái tên Thẩm Dao xuất hiện ba .
Không trực tiếp.
đủ để tinh mắt nhận — bài , còn trốn nữa.
Lục Chi Ý bài khi trời còn sáng hẳn.
Cô chậm.
Không bỏ sót một chữ.
Không vì tò mò.
Mà vì cô , từ giây phút trở , thứ sẽ đổi hướng.
Bài công kích cô.
từng câu đều ngầm chỉ — sự tồn tại của cô đang lặp một “chu kỳ nguy hiểm” trong sự nghiệp Tần Trạch.
Điện thoại rung.
Là Tô Mộng.
Giọng cô khàn vì thiếu ngủ.
“Chi Ý… .” “Có đang dẫn hướng khéo.” “Họ đ.á.n.h em.” “Họ đ.á.n.h nỗi sợ của fan .”
“Em .” Lục Chi Ý . “Có ai lên tiếng ?”
“Chưa.” “Tần Trạch bên đó đang ép im lặng.”
Lục Chi Ý cúp máy.
Cô lâu.
Không nghĩ cách phản công.
Chỉ nghĩ một câu hỏi duy nhất:
Liệu đang trở thành gánh nặng?
Buổi trưa, Thẩm Dao xuất hiện.
Không họp báo.
Không bài .
Chỉ là một bài đăng cá nhân, ngắn, “đúng mực”.
“Có những vết thương cũ nên kéo chỉ để chứng minh ai đó đúng.”
“Hy vọng dừng ở đây.”
Không nhắc tên Tần Trạch.
Không nhắc Lục Chi Ý.
ai cũng hiểu — cô đang ở vị trí của từng trải, rõ cái giá của sự cố chấp.
Dư luận lập tức chia đôi.
Một bên Thẩm Dao cao thượng.
Một bên cô giả tạo.
một điều rõ — câu chuyện còn xoay quanh nghệ thuật.
Mà xoay quanh ai đang tổn thương Tần Trạch.
Buổi chiều, Lục Chi Ý đến phim trường.
Không ai hỏi cô.
ánh mắt thì .
Không trách móc.
Chỉ là dè chừng.
Giống như một yếu tố rủi ro kịp đ.á.n.h giá.
Đạo diễn kéo cô sang một bên.
“Anh xin .” Ông . “Anh ngờ chuyện xa thế .”
“Không của .” Cô đáp.
“Chi Ý.” Ông hạ giọng. “Nếu em rút…” “Anh hiểu.”
Câu đó, nặng.
khiến tim cô trĩu xuống.
“Em rút.” Cô . “ em cần thời gian.”
“Thời gian gì?”
“Thời gian để chắc chắn…” Cô dừng . “em phá hủy thứ gì.”
Buổi tối, Tần Trạch về muộn.
Không bật đèn.
Anh ở cửa, Lục Chi Ý sofa.
Hai .
Không ai .
Cuối cùng, cô dậy.
“Em hết .” Cô .
“Anh .” Anh đáp.
“Anh giận ?” Cô hỏi. “Vì em kéo .”
“Anh giận.” Anh thẳng. “ giận em.”
“Vậy giận ai?”
“Giận chính .” Anh bước tới. “Vì nghĩ quá khứ là thứ thể chôn xong.”
Cô im lặng.
“Chi Ý.” Anh tiếp. “Em đang nghĩ đến việc rút lui, đúng ?”
Cô phủ nhận.
“Em trở thành cái cớ.” Cô . “Cho bất kỳ ai rằng sắp gãy.”
Anh cô lâu.
“Em nghĩ yếu ?” Anh hỏi.
“Không.” Cô lắc đầu. “Chính vì yếu…” “nên em càng sợ.”
Anh nhẹ.
“Em điều khác biệt giữa bảy năm và bây giờ là gì ?” Anh hỏi.
Cô lắc đầu.
“Bảy năm , một .” Anh . “Bây giờ, cạnh.” “ đó…” “ phép tự biến thành nguyên nhân.”
Cô .
Tim đập chậm.
“Vậy em gì?” Cô hỏi.
“Ở .” Anh đáp. “ hy sinh .”
Đêm đó, Lục Chi Ý ngủ.
Cô mở bộ bản nhạc của phim.
Nghe từ đầu đến cuối.
Nghe để sửa.
Mà để hỏi chính một câu:
Nếu ngày mai còn ai cạnh, còn tin thứ ?
Câu trả lời đến nhanh.
Có.
Sáng hôm , Lục Chi Ý đăng bài.
Không dài.
Không biện minh.
“ chịu trách nhiệm cho âm nhạc của 《Thanh Âm》.
Không đại diện cho quá khứ của bất kỳ ai.
Nếu tác phẩm thất bại, xin để nó thất bại vì chính nó.”
Không nhắc Tần Trạch.
Không phản bác Thẩm Dao.
tuyên bố rõ — cô núp ai.
Bài đăng dư luận lắng xuống ngay.
một nhóm im lặng.
Những thật sự quan tâm đến phim.
Chiều hôm đó, Thẩm Dao gọi điện cho Tần Trạch.
Cuộc gọi kéo dài bảy phút.
Không ai gì.
Chỉ khi cúp máy, Tần Trạch lâu bên cửa sổ.
Lục Chi Ý hỏi.
Anh cũng kể.
Chỉ đến tối, khi hai ăn cơm, mới :
“Cô …” “nếu năm đó cứng đầu hơn một chút, lẽ chuyện khác.”
“Và trả lời ?” Lục Chi Ý hỏi.
“Anh …” “nếu năm đó gặp em, lẽ vẫn đang tìm lý do để .”
Cô cúi đầu.
Không gì.
Chỉ siết c.h.ặ.t đũa.
Ngoài , câu chuyện vẫn kết thúc.
Dư luận vẫn chia phe.
Đoàn phim vẫn trong áp lực.
từ chương trở , một điều rõ:
Lục Chi Ý còn ở vị trí “vợ ảnh đế”.
Cũng còn là “nhạc sĩ chống lưng”.
Cô đang ở nơi nguy hiểm nhất —
Nơi lựa chọn đều trả giá bằng chính tên .
Và Tần Trạch, , kéo cô khỏi vùng gió.
Anh cùng.
Không che.
Không đỡ.
Chỉ sẵn sàng… nếu cô ngã, sẽ ở đó để cô tự dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-21.html.]