Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:29:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin tức rò rỉ bắt đầu xuất hiện một buổi sáng bình thường.
Không bài báo lớn.
Không tiêu đề giật gân.
Chỉ là vài dòng trong một diễn đàn điện ảnh chuyên ngành, bằng giọng điệu “ ” quen thuộc.
《Thanh Âm》 nội bộ bất hòa, nhạc sĩ chính đ.á.n.h giá là quá cố chấp.
Đoàn phim nghệ thuật nhưng việc chuyên nghiệp.
Có trong đoàn than phiền tiến độ kéo chậm vì chỉnh sửa âm nhạc liên tục.
Không nêu tên.
ai trong nghề cũng đang đến ai.
Tô Mộng gửi link cho Lục Chi Ý lúc chín giờ sáng.
Không kèm bình luận.
Chỉ một dấu chấm.
Lục Chi Ý đang ở phòng thu tạm phim trường.
Cô hết.
Từng chữ.
Không tức.
Không hoảng.
Chỉ là cảm giác rõ ràng — điều cô sợ nhất cuối cùng cũng đến, nhưng bất ngờ.
Cô tắt màn hình, đeo tai .
Tiếp tục chỉnh đoạn âm thanh cho cảnh cuối.
Giống như nếu tay còn bận, thì dư luận sẽ chậm hơn một nhịp.
dư luận bao giờ chờ ai.
Đến trưa, một bài khác xuất hiện.
Lần là từ một tài khoản tích xanh.
Không c.h.ử.i.
Không mạt sát.
Chỉ phân tích “khách quan”.
Nào là “phim nghệ thuật cần cân bằng thị trường”.
Nào là “ âm nhạc chắc hiểu vận hành sản xuất”.
Kết luận nhẹ nhàng:
“Tài năng là , nhưng thái độ hợp tác mới quyết định đường dài.”
Câu đó lan nhanh.
Nhanh hơn cả âm nhạc.
Đạo diễn gọi Lục Chi Ý phòng họp nhỏ.
Trong phòng ba .
Nhà sản xuất.
Một đại diện đầu tư.
Và Thẩm Dao.
Lục Chi Ý dừng nửa giây khi thấy cô .
Không bất ngờ.
Chỉ là… cuối cùng cũng mặt.
Thẩm Dao cô ngay.
Cô lật tài liệu, giọng điềm tĩnh.
“Chúng mời cô đến,” cô , “ để quy trách nhiệm.”
Lục Chi Ý xuống.
“Vậy là để gì?”
“Để giải quyết khủng hoảng.” Nhà sản xuất tiếp lời. “Hiện tại dư luận lợi cho đoàn.”
“Vì âm nhạc?” Lục Chi Ý hỏi.
“Vì hình ảnh.” Người đáp. “Cô gắn mác khó hợp tác.”
“Có sai ?” Lục Chi Ý hỏi .
Không ai trả lời ngay.
Thẩm Dao lúc mới ngẩng lên, thẳng cô.
“Không sai.” Cô . “ đủ khôn.”
Không ác ý trong giọng .
Càng cảm xúc cá nhân.
Chỉ là một đ.á.n.h giá thuần lý trí.
“Cô gì?” Lục Chi Ý hỏi.
“Cô đang ở vị trí nhạy cảm.” Thẩm Dao . “Là nhạc sĩ chính, nhưng quen thuộc với truyền thông.”
“Và?”
“Và cô đang để khác định nghĩa cô.” Cô đặt tập tài liệu xuống. “Thay vì tự lên tiếng.”
Lục Chi Ý cô .
“Cô gì?” Cô hỏi. “Xin ?” “Hay giải thích?”
“Không.” Thẩm Dao lắc đầu. “Cô cần xin .” “Cũng cần giải thích.”
“Vậy thì?”
“Xuất hiện.” Thẩm Dao . “Một .” “ chỗ.” “ cách.”
Nhà sản xuất gật đầu.
“Chúng nhận lời mời phỏng vấn từ một chương trình chuyên về hậu trường sáng tạo.” “Không giải trí.” “Không drama.”
“Chỉ về âm nhạc?” Lục Chi Ý hỏi.
“Và thái độ việc.” Thẩm Dao bổ sung.
Không khí trong phòng trầm xuống.
Lục Chi Ý hiểu rõ.
Đây đề nghị.
Là lựa chọn bắt buộc.
“Cô sẽ bảo vệ.” Nhà sản xuất . “Kịch bản câu hỏi sẽ gửi .”
Lục Chi Ý nhẹ.
“Vậy thì còn là ?” Cô hỏi.
Không ai đáp.
Thẩm Dao cô, ánh mắt sâu.
“Cô nghĩ thể trốn âm nhạc mãi ?” Cô . “Nếu cô chọn đến đây, thì sớm muộn gì cũng .”
Buổi chiều, Tần Trạch chuyện từ Tô Mộng.
Anh gọi ngay.
Chỉ nhắn một tin:
Anh về sớm.
Buổi tối, hai ăn cơm.
Không bật TV.
Không chuyện công việc .
Đến khi gần xong, mới lên tiếng:
“Em định thế nào?”
“Em sẽ .” Lục Chi Ý . “Buổi phỏng vấn đó.”
Anh gật đầu.
Không ngạc nhiên.
“Em sợ ?” Anh hỏi.
“Có.” Cô đáp. “Em sợ đủ .” “Không đủ khéo.”
“ em sợ hiểu lầm.” Anh .
Cô .
“Ừ.” Cô . “Em sợ nhất là im lặng.”
Anh đưa tay, nắm lấy tay cô.
“Anh sẽ xuất hiện.” Anh . “Không .” “Không cạnh.”
Cô sững .
“Anh sợ em một ?” Cô hỏi.
“Anh sợ.” Anh đáp thẳng. “ đây là trận của em.”
Cô siết tay .
“Cảm ơn.”
Ngày phỏng vấn đến nhanh.
Trường nhỏ.
Ánh đèn dịu.
Không khán giả.
Người dẫn chương trình là một phụ nữ trung niên, giọng trầm.
“Cô Lục,” bà mở đầu, “gần đây ý kiến cho rằng cô quá cứng nhắc trong sáng tạo.”
Lục Chi Ý thẳng ống kính.
Không né.
“Có thể.” Cô . “ nghĩ, nếu cứng với những gì tin là đúng, thì mềm với ai?”
Người dẫn chương trình sững.
“Cô sợ đ.á.n.h giá khó việc?”
“ sợ.” Lục Chi Ý đáp. “ sợ hơn việc thứ mà chính dám .”
Không khẩu hiệu.
Không triết lý lớn.
Chỉ là sự thật cá nhân.
Buổi phỏng vấn kết thúc trong im lặng.
Không cao trào.
Không nước mắt.
khi phát sóng, phản ứng đến nhanh.
Không khen.
Có cô non.
Có cô lý tưởng hóa.
cũng một lượng lớn đầu tiên… thấy giọng của Lục Chi Ý, chứ chỉ âm nhạc.
Tối đó, Thẩm Dao gửi cho cô một tin nhắn.
Cô thất vọng.
Lục Chi Ý màn hình.
Không trả lời.
Chỉ tắt máy.
Cô bên cửa sổ.
Ngoài , đèn đường sáng lên từng hàng.
Cô , từ hôm nay trở , chuyện sẽ còn đơn giản như “ là đủ”.
ít nhất, cô bước .
Không trốn.
Không lùi.
Và đầu tiên, dư luận chỉ về một nhạc sĩ khó chiều.
Mà bắt đầu hỏi:
“Cô rốt cuộc đang bảo vệ điều gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-19.html.]