Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:26:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BNcV0z4un

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi chiếu nội bộ diễn ngày thứ mười hai kể từ khi khai máy.

Không chiếu cho truyền thông.

Không cho khán giả thử nghiệm.

Chỉ là một phòng chiếu nhỏ, kín, dành cho nhà đầu tư, nhà sản xuất và vài quyền quyết định vận mệnh dự án.

Lục Chi Ý đến sớm.

ở hàng ghế cuối.

Không vì khiêm tốn.

Mà vì cô thấy phản ứng của ai khi âm thanh vang lên.

Có những thứ, thấy đủ.

Không cần thêm ánh mắt.

Tần Trạch cùng cô.

Anh ngoài hành lang, dựa tường, hút một thở thật sâu.

Anh hiểu rõ hơn ai hết — đây mới là lúc Lục Chi Ý trả giá cho lựa chọn của .

Đèn tắt.

Màn hình sáng.

Những cảnh đầu trôi qua chậm.

Không ai chuyện.

Không ai xê dịch.

Đến đoạn cao trào đầu tiên, âm nhạc bắt đầu xuất hiện — ồ ạt, ép cảm xúc, mà giống như một thứ gì đó từ từ bò lên sống lưng.

khẽ nhúc nhích.

vô thức siết tay.

Lục Chi Ý yên.

Lưng thẳng.

Tay đặt đầu gối.

Chỉ đầu ngón tay khẽ lạnh.

Đến cảnh mà âm thanh hiện trường hỏng — đoạn mà cô bộ trong một đêm — cả phòng gần như nín thở.

Âm nhạc cố lấp đầy.

Nó để trống.

Để một rỗng dài.

Dài đến mức khiến khó chịu.

Rồi, đúng lúc tưởng như chịu nổi nữa, một giai điệu mỏng xuất hiện.

Không bi thương.

Không hùng tráng.

Chỉ là một nhịp đập đều đều, như tim đang cố sống.

Phim kết thúc.

Đèn bật lên.

Không tiếng vỗ tay.

Không lời khen ngay lập tức.

Chỉ im lặng.

Một kiểu im lặng nặng hơn cả chê bai.

Nhà sản xuất là dậy .

Ông Lục Chi Ý.

Chỉ một câu:

“Phim … sẽ kén khán giả.”

gật đầu.

nhíu mày.

im lặng, rõ đồng ý phản đối.

Đạo diễn xoay , về phía Lục Chi Ý.

Ánh mắt ông mệt mỏi, nhưng sáng.

nếu khán giả đến cuối,” ông , “họ sẽ quên.”

Không lời bảo đảm.

Chỉ là một nhận định.

Cuộc họp đó kéo dài lâu.

Bàn về chỉnh sửa.

Bàn về chiến lược phát hành.

Bàn về việc… nên “dịu” vài chỗ để dễ bán hơn .

Lục Chi Ý tham gia.

Không gạt .

Mà vì cô hết những gì cần .

dậy rời phòng chiếu khi cuộc họp kết thúc.

Ngoài hành lang, Tần Trạch vẫn đó.

Anh thấy cô, hỏi kết quả.

Chỉ hỏi:

“Em ?”

Cô gật đầu.

“Ổn.” Rồi dừng một chút. “Chưa c.h.ế.t.”

Anh bật khẽ.

ngay đó, nụ tắt .

thấy rõ — cô đang mệt hơn những gì cô cho phép thừa nhận.

Ba ngày , sóng gió đầu tiên xuất hiện.

Không mạng.

Mà trong nội bộ đoàn phim.

Một bản chỉnh sửa đề xuất gửi đến Lục Chi Ý.

Không từ đạo diễn.

Mà từ phía nhà đầu tư.

Họ cắt bớt ba đoạn nhạc.

Thay bằng nhạc thư viện, an hơn.

Dễ tiếp nhận hơn.

Email lịch sự.

Không ép buộc.

cuối thư một dòng:

 “Hy vọng cô cân nhắc lợi ích chung.”

Lục Chi Ý xong, trả lời ngay.

Cô mở file nhạc.

Nghe từng đoạn.

Những đoạn họ cắt — đều là những chỗ cô đặt cược.

Cô hiểu vì họ sợ.

Cô cũng hiểu vì họ lùi.

nếu lùi ở đây, thì bộ cấu trúc cảm xúc sẽ sụp.

Buổi chiều, cô gặp đạo diễn.

Hai trong quán cà phê nhỏ gần phim trường.

Không .

Không trợ lý.

Chỉ hai cái ly nguội dần.

“Anh họ sẽ .” Đạo diễn . “Anh trách em nếu em đồng ý.”

thì ?” Cô hỏi.

Ông lâu.

“Anh sửa.” Ông . “ giữ phim sống.”

“Và nếu em sửa?” Cô hỏi tiếp.

Ông thở .

“Anh sẽ giữa.” Ông . “ chắc… bao lâu.”

Lục Chi Ý gật đầu.

Không bất ngờ.

Không thất vọng.

Chỉ là… một thực tế rõ ràng.

Tối hôm đó, cô về nhà muộn.

Không bật đèn.

Ngồi trong bóng tối.

Tần Trạch đến, đặt túi đồ ăn xuống bàn.

động đũa.

“Em đang nghĩ gì?” Anh hỏi.

“Em đang nghĩ…” Cô chậm, “nếu em nhượng bộ , mỗi họ sợ, họ đều sẽ tìm đến em.”

nếu em nhượng bộ,” , “em sẽ gắn mác khó hợp tác.”

“Em .” Cô đáp. “Và em ghét việc đó đúng.”

Anh xuống đối diện cô.

“Em đang ở ranh giới.” Anh . “Giữa đúng và tồn tại.”

“Em chọn.” Cô nhỏ. “Em cả hai.”

“Không lúc nào cũng .” Anh đáp.

nhạt.

“Anh thấy ?” Cô ngẩng lên . “Làm nghệ thuật… cao thượng như nghĩ.”

Anh cô, ánh mắt sâu.

em vẫn hối hận.” Anh .

Cô im lặng vài giây.

Rồi lắc đầu.

“Không.” Cô . “Chỉ là em bắt đầu hiểu… cái giá của việc hối hận.”

Sáng hôm , Lục Chi Ý gửi mail trả lời.

Cô đồng ý chỉnh sửa.

theo đề xuất của họ.

Cô đề xuất một phương án khác — giữ nguyên cấu trúc, nhưng tinh giản lớp âm ở hai đoạn đầu, dồn trọng tâm đoạn cuối.

Không mềm.

Không cứng.

Là một bước lùi tính toán.

Mail gửi .

Không phản hồi ngay.

Buổi chiều, Tô Mộng gọi điện.

“Chi Ý.” Giọng cô thấp. “Có đang em khó chơi.”

“Trong đoàn?” Lục Chi Ý hỏi.

“Không.” Tô Mộng đáp. “Trong vòng đầu tư.”

Lục Chi Ý nhắm mắt .

“Ừ.” Cô . “Cảm ơn .”

Cúp máy.

yên lâu.

Lần đầu tiên, trong đầu cô xuất hiện một câu hỏi mà giờ cô luôn tránh:

Liệu đúng… đủ ?

Buổi tối, phản hồi đến.

Nhà đầu tư đồng ý phương án của cô.

kèm theo điều kiện:

— Đây là cuối cùng.

Lục Chi Ý mail.

Không giận.

Không mừng.

Chỉ thấy rõ — con đường phía đ.á.n.h dấu.

còn là “dễ thế”.

cũng còn là “dễ chịu”.

Tần Trạch cô gấp laptop .

“Em quyết định ?” Anh hỏi.

“Ừ.” Cô đáp. “Em sẽ tiếp.”

“Dù sẽ khó?”

“Ừ.” Cô nhẹ. “Vì nếu tiếp… em sẽ tự xem thường .”

Anh kéo cô lòng.

Không gì.

Chỉ ôm c.h.ặ.t.

Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn.

Đoàn phim vẫn tiếp tục .

Phim vẫn còn hàng loạt vấn đề phía .

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-18.html.]

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...