Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:22:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày khai máy đến trong một buổi sáng xám.

Không pháo hoa.

Không băng rôn.

Chỉ một bảng gỗ nhỏ dựng lệch bên ngoài khu nhà máy bỏ hoang thuê bối cảnh chính.

Đoàn phim đến sớm.

Ai cũng mang theo cà phê.

Ai cũng ít hơn bình thường.

Không vì thiếu năng lượng, mà vì ai cũng hiểu — đây là một cuộc dư địa sai lầm.

Lục Chi Ý đến đạo diễn mười phút.

mang nhiều đồ.

Chỉ một balo, laptop, tai , và một tập ghi chú cũ.

Âm thanh hiện trường hỗn tạp.

Máy móc kéo dây.

Trợ lý chạy qua chạy .

Diễn viên chính thoại, ánh mắt chút căng.

Tần Trạch tham gia dự án .

mặt.

Không với tư cách diễn viên.

Chỉ là đến xem ngày đầu.

Anh ở rìa, chuyện với ai.

Lục Chi Ý thấy , gật đầu một cái.

Không cần nhiều hơn.

Cảnh đầu tiên ngay trong buổi sáng.

Một cảnh dài.

Không thoại.

Chỉ tiếng gió, tiếng bước chân, và trống.

Đạo diễn giữ nguyên hiện trường.

Không l.ồ.ng nhạc.

Lục Chi Ý đồng ý.

“Để im.” Cô . “Im đến khi xem thấy khó chịu.”

Đạo diễn gật đầu.

Cảnh kết thúc.

Mọi xem monitor.

nuốt nước bọt.

cau mày.

Nhà sản xuất thì im lặng.

“Ổn.” Đạo diễn . “Rất .”

vấn đề ở đó.

Nó đến buổi chiều, khi đến đoạn chuyển cảnh đầu tiên nhạc.

Lục Chi Ý bật bản demo.

Âm thanh vang lên.

Không lớn.

nặng.

Nặng đến mức cả căn nhà máy như trầm xuống.

Diễn viên chính xong, sắc mặt đổi.

“Đoạn …” Anh chậm. “Có cần nặng ?”

Đạo diễn kịp trả lời.

Nhà sản xuất lên tiếng.

“Khán giả thể chịu .” Ông . “Đây mới là nửa đầu phim.”

Lục Chi Ý phản bác ngay.

màn hình.

Nhìn nhịp cắt.

Nhìn ánh mắt nhân vật trong khung hình.

“Đoạn ,” cô , “nếu nặng, thì những gì phía sẽ còn ý nghĩa.”

chúng cần khán giả đến phía .” Nhà sản xuất đáp.

Không khí chùng xuống.

Đây còn là thảo luận học thuật.

Đây là bài toán sống còn.

Đạo diễn giữa, im lặng lâu.

“Hay là…” Ông chậm. “Giảm bớt một lớp âm?”

Lục Chi Ý sang ông.

“Anh cứu đoạn .” Cô hỏi.

“Anh cứu cả phim.” Ông đáp.

Khoảnh khắc đó, Lục Chi Ý hiểu .

Không họ tin cô.

Mà là họ sợ.

Sợ khán giả bỏ .

Sợ tiền đủ.

Sợ cơ hội sửa sai.

Cô tháo tai xuống.

“Cho mười phút.” Cô . “Không cần quyết định bây giờ.”

Cô bước ngoài.

Gió thổi mạnh.

Bụi bay mù.

Tần Trạch dựa tường, thấy cô thì thẳng dậy.

“Có chuyện?” Anh hỏi.

“Có.” Cô đáp. “ đến mức cần .”

Anh gật đầu.

Không hỏi thêm.

xa hơn một chút, xuống bậc thềm.

Mở laptop.

Mở file nhạc.

waveform quen thuộc.

Đoạn , cô lâu.

Là phần cô tin nhất.

cũng là phần… chừa đường lui.

Mười phút trôi qua nhanh.

Khi cô , chờ.

Không ai chuyện.

“Em nghĩ ?” Đạo diễn hỏi.

“Em hai phương án.” Cô . “Phương án một: giữ nguyên.” “Phương án hai: giảm nhạc ở đây, nhưng tăng gấp đôi ở đoạn cao trào .”

Nhà sản xuất nhíu mày.

“Cái thứ hai giống đ.á.n.h cược.”

.” Cô đáp. “ là đ.á.n.h cược kiểm soát.”

Đạo diễn cô.

“Và cái giá?”

“Cái giá là…” Cô chậm. “nếu đoạn cao trào đủ mạnh, bộ sẽ sụp.”

Không ai gì.

Đây còn là vấn đề thẩm mỹ.

Đây là đặt cược bộ dự án.

“Anh chọn phương án hai.” Đạo diễn cùng.

Nhà sản xuất thở dài.

“Được.” Ông . “ nếu vấn đề—”

chịu.” Lục Chi Ý ngay. “Không đổ cho phim.” “Không đổ cho ai.”

Câu đó khiến căn phòng im lặng.

Không ai vỗ tay.

ánh mắt khác.

Ngày tiếp tục.

Mệt.

Căng.

Không ai nhiều.

Đến tối, khi rời , Lục Chi Ý vẫn ở .

Cô chỉnh nhạc đến gần sáng.

Không vì ép.

Mà vì cô tự đặt thế phép sai.

Tần Trạch đến đón cô.

“Em ăn gì ?” Anh hỏi.

“Chưa.” Cô đáp. “ đói.”

Anh cô, cau mày.

“Em đang gồng.”

“Ừ.” Cô thừa nhận. “ em buông.”

“Em cần gánh một .” Anh .

“Em .” Cô đáp. “ những chỗ…” “em .”

Anh thêm.

Chỉ đưa cho cô chai nước.

Cô uống một ngụm.

Rất nhỏ.

Ngày thứ ba phim, vấn đề xảy .

Một cảnh cao trào âm thanh hiện trường.

Không dùng .

Mà cảnh thể .

Thời tiết cho phép.

Bối cảnh giữ .

Không khí trong đoàn rơi xuống đáy.

Đạo diễn bệt xuống ghế.

Nhà sản xuất cầm điện thoại, mặt trắng bệch.

“Không âm hiện trường,” ông , “nhạc sẽ gánh bộ.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về Lục Chi Ý.

Không trách móc.

Chỉ là hy vọng.

yên vài giây.

Rồi gật đầu.

“Được.” Cô . “Để .”

Không ai hỏi “ thế nào”.

còn lựa chọn khác.

Đêm đó, Lục Chi Ý về nhà.

Cô ở phòng dựng tạm.

Tai đeo suốt mấy tiếng.

Cô bỏ hết những gì .

Viết từ đầu.

Không an .

Không .

trung thực.

Gần sáng, đạo diễn .

Nghe xong.

Không gì.

Chỉ cúi đầu thật thấp.

“Cảm ơn.” Ông .

Cô mệt đến mức đáp ngay.

Sáng hôm , khi Tần Trạch đến, cô đang ngủ gục bàn.

Anh gọi.

Chỉ kéo áo khoác đắp lên cô.

Cô mở mắt.

“Xong ?” Anh hỏi.

“Chưa.” Cô khẽ. “… em bỏ chạy.”

Anh nhẹ.

“Anh .”

.

Mắt đỏ.

“Lần em chọn cứu dự án.” Cô . “ em giữ tất cả .”

Anh cúi xuống, trán chạm trán cô.

“Không ai giữ tất cả.” Anh . “ em giữ thứ quan trọng nhất.”

“Là gì?”

“Là quyền lựa chọn.” Anh đáp.

Ngoài , đoàn phim bắt đầu một ngày mới.

Không dễ hơn.

thật hơn.

Và Lục Chi Ý — từ giây phút cô đặt cược đó, con đường phía sẽ còn chỗ cho nửa vời.

cô cũng — cô từng vững như lúc .

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-17.html.]

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...