Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:17:21
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dự án mới bắt đầu trong một quán cà phê nhỏ gần xưởng phim cũ.
Không phòng họp.
Không bảng tên.
Chỉ một đạo diễn trẻ, hai nhà sản xuất độc lập, và Lục Chi Ý.
Kịch bản đặt bàn, dày đến mức khiến thấy an tâm.
Đạo diễn thẳng.
“Vốn hiện tại chỉ đủ nửa phim.” “Nếu giữa chừng kéo đầu tư, thể dừng.”
Nhà sản xuất gượng.
“Hoặc cắt bớt nhiều.”
Lục Chi Ý lật kịch bản.
Cô từ đầu.
Cô mở thẳng đoạn cao trào.
Im lặng vài phút.
“Âm nhạc ở đoạn …” Cô chậm. “Nếu đúng, sẽ rẻ.”
Không ai phản bác.
Vì đó là sự thật.
“ nếu sai,” cô tiếp, “thì bộ phim coi như mất linh hồn.”
Đạo diễn cô, ánh mắt căng.
“Vậy cô còn nhận ?”
“Nhận.” Cô đáp. “ cho .”
Không ai vỗ tay.
Chỉ là một cái gật đầu nặng trĩu.
Buổi gặp kết thúc nhanh.
Không khí hưng phấn.
Chỉ cảm giác… bước lên một con đường lối đầu.
Tin Lục Chi Ý tham gia dự án nhỏ đưa báo.
trong giới, giấu .
Một nhắn tin riêng cho Tô Mộng.
“Cô 《Thanh Âm》, tận dụng?”
“Bây giờ mà phim nhỏ, lỡ hỏng thì ?”
Tô Mộng trả lời.
Cô chỉ chuyển vài tin cho Lục Chi Ý.
Lục Chi Ý .
Rồi tắt.
Buổi tối hôm đó, cô và Tần Trạch ăn cơm ở nhà.
Không ai nhắc đến công việc ngay.
Chỉ đến khi dọn xong bát đũa, Tần Trạch mới hỏi:
“Dự án mới… thế nào ?”
“Khó.” Cô . “Không kiểu khó về chuyên môn.”
“Vậy là gì?”
“Tiền.” Cô . “Và sự kiên nhẫn.”
Anh gật đầu.
“Em mà.”
“Ừ.” Cô đáp. “ nó dễ hơn.”
Anh an ủi.
Chỉ hỏi:
“Em lo ?”
“Có.” Cô thẳng. “Em lo nếu giữa chừng họ thỏa hiệp.” “Và em chắc sẽ nhượng bộ đến .”
Anh im lặng một lúc.
“Em sợ khổ khác?” Anh hỏi.
“Không.” Cô lắc đầu. “Em sợ phản bội thứ tin.”
Câu đó khiến cô lâu.
“Vậy thì đừng phản bội.” Anh . “Còn để lo.”
Cô bật .
“Anh lo kiểu gì?” “Em cho đầu tư.”
“Anh chuyện tiền.” Anh đáp. “Anh chuyện… hậu quả.”
Một tuần , đoàn phim bắt đầu chuẩn tiền kỳ.
Địa điểm đổi ba .
Diễn viên phụ rút lui một vì cát-xê thấp.
Nhà đầu tư tiềm năng hẹn hoãn.
Mọi thứ đều chậm.
Chậm đến mức khác sẽ sốt ruột.
Lục Chi Ý thì .
Cô trong phòng thu nhỏ, bắt đầu những đoạn nhạc đầu tiên.
Không theo kịch bản chỉnh.
Chỉ theo cảm xúc.
Có ngày nhiều.
Có ngày cả buổi một nốt.
Tần Trạch thỉnh thoảng ghé qua.
Không hỏi.
Không góp ý.
Chỉ ở góc, kịch bản của .
Có một , cô bật một đoạn nhạc ngắn.
Rất tối.
Rất nặng.
“Đoạn …” Anh khi xong. “Không giống em.”
“Ừ.” Cô đáp. “ giống bộ phim.”
Anh gì thêm.
Chỉ gật đầu.
Áp lực thật sự đến ngày một nhà đầu tư lớn liên hệ.
Cuộc gọi kéo dài gần một giờ.
Họ vòng vo.
“Chúng thể rót tiền.” “ cần điều chỉnh.”
“Điều chỉnh gì?” Đạo diễn hỏi.
“Âm nhạc.” Đầu dây bên . “Quá nặng.” “Khán giả chịu nổi.”
Không ai gì.
Lục Chi Ý cầm điện thoại.
“Ông điều chỉnh thế nào?” Cô hỏi.
“Dễ hơn.” “Thân thiện hơn.” “Đừng quá cá nhân.”
Cô im lặng vài giây.
“Xin .” Cô . “Nếu , phù hợp.”
Đầu dây bên nhẹ.
“Cô từ chối một cơ hội .”
“Có thể.” Cô đáp. “ đó cơ hội của .”
Cuộc gọi kết thúc.
Không khí trong phòng nặng.
Đạo diễn chống tay lên trán.
“Chúng tự b.ắ.n chân .”
“Không.” Lục Chi Ý . “Chúng chỉ từ chối lạc.”
Không ai phản bác.
ai cũng — con đường phía hẹp .
Tối đó, Lục Chi Ý về nhà muộn.
Cô mệt.
Không vì việc.
Mà vì liên tục “”.
Tần Trạch đang ở ban công, điện thoại.
Anh khi thấy cô.
“Xong ?”
“Ừ.”
Anh cô, nhíu mày.
“Em đang chịu áp lực lớn hơn em .”
“Có.” Cô thừa nhận. “Em quen mang theo cả một đoàn .”
“Em mang.” Anh . “Họ tự theo.”
Cô xuống sofa.
“ nếu họ thất vọng thì ?”
Anh im lặng vài giây.
“Anh từng một bộ phim thất bại.” Anh . “Không ai c.h.ế.t vì nó cả.” “ học ai ở .”
Cô .
“Anh sợ mất hình ảnh ?”
“Có.” Anh đáp. “ nếu vì giữ hình ảnh mà dám gì, thì hình ảnh đó để gì?”
Cô .
Mệt.
thật.
Vài ngày , một bài báo nhỏ xuất hiện.
Không giật tít.
Chỉ một dòng:
“Sau 《Thanh Âm》, Lục Chi Ý lựa chọn dự án độc lập quy mô nhỏ.”
Bình luận phía chia hai.
Một bên khen “gan”.
Một bên “ tính”.
Có :
“Đang lên mà nắm.”
Lục Chi Ý .
Không buồn.
Chỉ thấy quen.
Buổi tối, cô gửi một file nhạc cho đạo diễn.
Đoạn nhạc dài đến hai phút.
rõ.
Rất quyết liệt.
Đạo diễn trả lời ngay:
“Chỉ cần đoạn , sẽ tìm tiền.”
Cô tin nhắn.
Không .
Chỉ nhắm mắt một lúc.
Đêm khuya, Tần Trạch hỏi cô:
“Em hối hận ?”
“Không.” Cô đáp. “Chỉ là… đầu thấy con đường chọn đèn.”
Anh nắm tay cô.
“Không .” Anh . “Anh quen trong tối.”
Cô siết tay .
Trong khoảnh khắc đó, Lục Chi Ý hiểu một chuyện.
Thử thách là dư luận.
Không tiền.
Mà là liệu cô đủ bền để chậm, khi tất cả đều bảo cô nên chạy.
Và cô — cô câu trả lời.
cô vẫn đang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-15.html.]