Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:14:40
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY
Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:14:40
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY
Ngày thứ bảy công chiếu, 《Thanh Âm》 chính thức vượt mốc doanh thu dự đoán ban đầu.
Không kiểu phá kỷ lục.
Không treo banner “ăn mừng”.
con đó, rõ ràng, thể phủ nhận.
Điều đáng hơn là đường cong phòng vé rơi ngày thứ ba, mà giữ nhịp tăng chậm, định. Các suất chiếu đêm cuối tuần tăng thêm ở nhiều rạp, đặc biệt là những rạp từng dè dặt xếp phim khung giờ .
Giới trong nghề hiểu rõ: đây là dạng phim sống nhờ danh tiếng tích lũy, chiêu trò.
Cùng ngày hôm đó, một bài dài xuất hiện trang cá nhân của vị nhà sản xuất kỳ cựu từng phát biểu gay gắt.
Không xin trực tiếp.
Không nhắc phát ngôn cũ.
Chỉ một đoạn “đúng mực”:
“Mỗi thời kỳ điện ảnh đều cần những thử nghiệm khác . Có những tác phẩm cần thời gian để hiểu. Nếu những tranh luận đây của gây hiểu lầm, mong khán giả tác phẩm nhiều hơn là lời .”
Bài lan truyền nhanh.
Không vì cảm động.
Mà vì ai cũng nhận — đây là lùi bước nhưng cúi đầu.
Tô Mộng gửi link cho Lục Chi Ý, kèm một emoji nửa miệng.
“Xin kiểu , đúng chất thâm niên.”
Lục Chi Ý xong, đặt điện thoại xuống.
Cô thấy nhẹ nhõm.
Cũng thấy tức giận.
Chỉ thấy… bình thản.
“Em định phản hồi ?” Tô Mộng hỏi qua điện thoại.
“Không.” Cô . “Phản hồi tức là cho họ thêm một vai trong câu chuyện của em.”
Buổi chiều, cô nhận một lời mời khác.
Không phỏng vấn.
Không giao lưu.
Mà là một đề nghị hợp tác cho dự án điện ảnh tiếp theo của một đạo diễn lớn.
Kịch bản chỉnh.
Thể loại rõ ràng.
Chỉ một dòng mô tả ngắn:
“Một bộ phim thương mại, nhịp nhanh, cần âm nhạc dễ tiếp cận.”
Tô Mộng mail, cau mày.
“Dự án an .” Cô . “Tên tuổi lớn, vốn mạnh, khán giả rộng.” “Nếu em nhận, coi như bước lên một bậc vững.”
Lục Chi Ý trả lời ngay.
Cô mở kịch bản đính kèm.
Đọc nhanh.
Không vì nghiêm túc.
Mà vì cô đang tìm gì.
Khi xong, cô khép laptop .
“Em thấy ?” Tô Mộng hỏi.
“Không tệ.” Lục Chi Ý . “ cần em.”
“Ý em là?”
“Ý em là…” Cô nghĩ một chút. “Bất kỳ ai đúng kỹ thuật đều thể .” “Âm nhạc ở đây chỉ là công cụ.”
Tô Mộng im lặng.
“Chi Ý.” Cô chậm. “Em chứng minh .” “Bây giờ là lúc tận dụng.”
Lục Chi Ý gật đầu.
“Em .” Cô . “ nếu em chỉ vì chứng minh mà lùi, thì tất cả để gì?”
Buổi tối, Tần Trạch về nhà sớm hơn thường lệ.
Anh thấy cô bên cửa sổ, laptop mở, nhưng gõ gì.
“Đang nghĩ gì ?” Anh hỏi.
“Em đang mời.” Cô đầu . “Một dự án ‘đúng thời điểm’.”
Anh hỏi thêm.
Chỉ xuống cạnh cô.
“Em nhận ?” Anh hỏi một lúc.
“Không .” Cô trả lời thật. “Em nếu nhận, thứ sẽ dễ hơn.”
“Còn nếu ?”
“Có thể khó hơn.” Cô nhẹ. “ em sẽ thuyết phục chính .”
Anh cô.
Rất lâu.
“Anh nghĩ em cần lời khuyên.” Anh . “ thể một chuyện.”
“Anh .”
“Ngày , khi vai diễn đầu tiên coi là ‘ an ’…” Anh dừng . “Rất nhiều khuyên chọn kịch bản khác.”
“Và chọn cái khó?”
“Không.” Anh lắc đầu. “Anh chọn cái khiến sợ.”
Cô , ánh mắt khẽ rung.
“Vì nếu sợ,” tiếp, “thì lẽ đang lặp chính .”
Đêm đó, Lục Chi Ý ngủ ngay.
Cô mở kịch bản .
Đọc .
Rồi mở một file trắng mới.
Không tiêu đề.
Chỉ là những dòng ghi chú rời rạc.
Ý tưởng.
Âm thanh.
Nhịp thở.
Cô sẽ gì với nó.
cô — đây là thứ khiến tim cô đập nhanh hơn.
Sáng hôm , cô gửi mail trả lời.
Ngắn gọn.
Lịch sự.
Từ chối.
Cùng lúc đó, cô gửi một mail khác.
Cho một đạo diễn trẻ từng ngỏ lời hợp tác từ lâu, nhưng dự án treo vì đủ vốn.
Nội dung chỉ một câu:
“Nếu vẫn bộ phim đó, sẵn sàng tham gia, dù là bắt đầu .”
Gửi xong, cô thở một dài.
Không nhẹ.
rõ.
Buổi trưa, 《Thanh Âm》 công bố kéo dài lịch chiếu thêm hai tuần.
Không rầm rộ.
bền.
Tên Lục Chi Ý xuất hiện trong một bài tổng kết tuần của chuyên trang điện ảnh.
Không ở tiêu đề.
Không tung hô.
Chỉ một câu:
“Đây là trường hợp hiếm hoi mà âm nhạc chạy theo phim, mà buộc phim chậm để lắng .”
Tối đó, khi Lục Chi Ý và Tần Trạch cùng ăn tối, điện thoại cô rung lên.
Mail phản hồi từ đạo diễn trẻ.
Chỉ ba chữ:
“Cảm ơn em.”
Cô màn hình.
Rồi đặt điện thoại xuống.
“Có chuyện gì ?” Tần Trạch hỏi.
“Có.” Cô . “Em chọn con đường khó hơn.”
Anh gật đầu.
“Anh .”
“Anh hỏi vì ?”
“Vì nếu em cần ‘vì ’,” cô, “thì em chọn nó.”
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn ồn ào.
với Lục Chi Ý, thứ như sắp xếp .
Cô đỉnh.
Cũng trong vùng an .
Cô chỉ đang đúng vị trí của .
Và , để chứng minh.
Mà là để tiếp tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-14.html.]
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.