Ảnh Đế Và Cô Vợ Nhỏ Nhạc Sĩ - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:11:28
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BNcV0z4un

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ ba công chiếu mở trong một bầu khí khác hẳn.

Không vì phòng vé đột nhiên bùng nổ.

Mà vì thái độ.

Sáng sớm, các trang tổng hợp liệu đồng loạt cập nhật: tỉ lệ lấp ghế của 《Thanh Âm》 tăng rõ rệt ở suất chiếu tối, đặc biệt là các rạp trung tâm. Thời gian xem trung bình của khán giả giảm, thậm chí còn cao hơn mặt bằng chung. Những con giật tít, nhưng trong nghề là hiểu — phim bỏ giữa chừng.

Cùng lúc đó, những bài phân tích dài bắt đầu xuất hiện.

Không còn là chê khen đơn giản.

Mà là m.ổ x.ẻ.

Một blogger điện ảnh tiếng đăng bài lúc tám giờ sáng, tiêu đề mấy nịnh tai:

“Âm nhạc chiều lòng bạn, nhưng nó phản bội bộ phim.”

Trong bài, thẳng thắn :

“Có thể bạn thích 《Thanh Âm》. nhạc phim ‘sai’ thì là dối.”

Tên Lục Chi Ý nhắc đến nhiều .

Không kèm chữ “vợ”.

Không kèm chữ “hậu thuẫn”.

Chỉ là “nhạc sĩ”.

Buổi trưa, một đoạn cắt từ chương trình bàn tròn tối qua phát sóng .

Không chỉnh sửa cảm xúc.

Không lược bớt câu chữ.

Chỉ một đoạn ngắn, khi Lục Chi Ý :

“Âm nhạc cần xin phép để tồn tại.” “Nó chỉ cần trung thực với câu chuyện.”

Đoạn chia sẻ nhanh.

Không viral kiểu giải trí.

Mà lan chậm, nhưng sâu.

để bình luận:

“Không thích cô , mà là thể phủ nhận cô đang gì.”

Buổi chiều cùng ngày, điều mà ai cũng chờ xảy .

Trang truyền thông hôm đăng bài ám chỉ “ quá xa khán giả” cập nhật một bài mới.

Tiêu đề sửa nhẹ:

“Thị trường và nghệ thuật: Có lẽ chúng nên kiên nhẫn hơn.”

Không xin .

Không đính chính.

giọng điệu khác.

Trong bài, họ trích dẫn liệu, dẫn lời nhà phê bình khác, và kết bằng một câu:

“Những tác phẩm gây tranh cãi ở ngày đầu, thường kết thúc ở đó.”

Ai cũng hiểu — đây là lùi một bước.

Tô Mộng gửi ảnh chụp màn hình cho Lục Chi Ý, chỉ nhắn một câu:

 “Họ đang đầu.”

Lục Chi Ý , trả lời ngay.

Cô đang ở phòng dựng âm thanh của đoàn phim, chỉnh một chi tiết nhỏ trong đoạn nhạc cuối.

Chỉ là một nhịp ngắt.

Không ai yêu cầu.

.

“Cô vẫn sửa ?” Đạo diễn hỏi, phía .

“Ừ.” Cô đáp. “Em nghĩ chỗ im lặng thêm nửa giây sẽ hơn.”

Đạo diễn màn hình, gật đầu.

“Cô đúng.” Ông . “Im lặng ở đây… đắt giá.”

Câu đó ồn ào.

với Lục Chi Ý, nó nặng hơn nhiều lời khen đó.

Buổi tối, đoàn phim tổ chức một buổi giao lưu nhỏ với giới chuyên môn.

Không livestream.

Không fan.

Chỉ là những nghề.

Tần Trạch đến muộn.

Anh kết thúc một buổi phỏng vấn khác, áo ngay xe.

Khi bước , ánh mắt đều dồn về phía .

Không vì danh tiếng.

Mà vì — ai cũng sắp gì.

Buổi giao lưu diễn bình thường.

Đạo diễn .

Biên kịch .

Đến lượt Lục Chi Ý, cô chỉ chia sẻ ngắn về quá trình nhạc.

Không nhắc drama.

Không phòng vé.

Chỉ về lựa chọn.

Đến cuối, dẫn chương trình hỏi một câu tưởng như xã giao:

“Nếu dùng một câu để về âm nhạc của 《Thanh Âm》, cô sẽ gì?”

Lục Chi Ý suy nghĩ vài giây.

“Là thứ cầu yêu.” “ sợ ghét.”

Căn phòng khẽ.

Không vì hài.

Mà vì hiểu.

Ngay đó, dẫn sang Tần Trạch.

“Anh Trạch, nghĩ về nhạc phim ?”

Anh cầm micro.

Không trả lời ngay.

Ánh mắt lướt qua căn phòng, dừng ở Lục Chi Ý.

“Trước khi trả lời,” chậm, “ rõ một chuyện.”

Không khí chùng xuống.

“Lục Chi Ý nhạc cho .” “Cô nhạc cho bộ phim.”

Một vài ngẩng lên.

“Trong quá trình việc,” tiếp, “ quyền can thiệp quyết định âm nhạc của cô .” “Và cũng .”

Không ai ngắt lời.

ở đây hôm nay,” tiếp, “ với tư cách chồng.” “Mà là một diễn viên, về một đồng nghiệp.”

Anh thẳng.

“Và với tư cách đó,” “ nghĩ nhạc phim — xứng đáng với bộ phim.”

Không cao giọng.

Không cảm tính.

rõ ràng.

Căn phòng im lặng vài giây.

Rồi vỗ tay.

Không lớn.

đều.

Lục Chi Ý ngay.

Cô cúi đầu, tay nắm c.h.ặ.t micro.

Chỉ một chút.

Rồi thả .

Tin tức về phát biểu đó cắt xén.

Không giật tít đời tư.

Chỉ trích đúng một câu:

ở đây, với tư cách chồng.”

Câu chia sẻ khắp nơi.

khen.

chê “lạnh”.

ai phủ nhận — ranh giới vạch rõ.

Đêm đó, phòng vé tăng thêm một nấc nữa.

Không vì phát biểu.

Mà vì những còn do dự, cuối cùng cũng quyết định rạp.

Không để xem Tần Trạch.

Mà để xem, rốt cuộc âm nhạc là thế nào.

Về đến nhà, Lục Chi Ý giày, xuống ghế.

bật đèn lớn.

Chỉ ánh đèn vàng nhỏ.

Tần Trạch rót cho cô một cốc nước.

“Cảm giác thế nào?” Anh hỏi.

“Giống như…” Cô suy nghĩ. “Cuối cùng cũng đặt đúng chỗ.”

“Chỗ nào?”

“Chỗ cần ai kéo lên.” Cô . “Cũng cần ai che chắn.”

Anh xuống đối diện cô.

“Anh .” Anh . “Cho nên hôm nay mới .”

Cô im lặng một lúc.

Rồi .

“Em .” Cô . “Cảm ơn.”

“Không cần.” Anh đáp. “Anh chỉ sự thật.”

Ngoài ban công, gió thổi nhẹ.

Không còn gắt.

Không còn thử thách.

Chỉ là gió của một thành phố đang quen dần với một lựa chọn mới.

Ở một nơi khác, từng lên tiếng công kích Lục Chi Ý đang đoạn phỏng vấn của chính .

Ông tắt màn hình, im lặng lâu.

Cuộc chơi sang hiệp khác.

, ai còn thể rằng cô nhờ ai.

 

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-va-co-vo-nho-nhac-si/chuong-13.html.]

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...