Nghĩ bụng Lục Thần thấy gì nên cũng chẳng cần giữ kẽ hình tượng gì cho mệt.
ăn ngồm ngoàm, ăn hết một phần vẫn no, gọi phục vụ lén lút bảo bưng thêm phần nữa.
Hai phần bụng, no căng rốn.
"No quá mất, đồ ăn ở đây chất lượng thật, mới ăn nửa phần mà no ." giả vờ thanh lịch, tìm chuyện để .
Khóe miệng Lục Thần dường như nhếch lên.
ngẩn , tên đang ?
Nhìn kỹ thì , vẫn lạnh lùng cool ngầu như cũ, chẳng chẳng rằng.
Thế là tiếp tục khí sượng sùng cho đến khi bà cô .
Lục Thần nhỏ với cô vài câu tài xế dìu .
Trong lòng chút hụt hẫng, chẳng lẽ "đánh trượt" ?
Mười lăm vạn sắp bay mất ?
Ai dè bà cô hớn hở nắm tay : "Trình Hy , quá , con trai cô bảo cháu đấy, thể tìm hiểu thêm."
Hả?
ngơ ngác: "Suốt buổi câu nào , còn lạnh lùng thế, ưng cháu ?"
"Cô cũng chẳng nữa, mấy xem mắt nó thế , nhưng bảo chấm cháu."
nghĩ mãi điểm gì để Lục Thần để mắt tới, thôi kệ, cứ nghĩ đến tiền cái !
3.
Bà cô chuyển khoản thẳng cho mười lăm vạn luôn, khép miệng.
còn tươi hơn, dạo tìm việc thuận lợi, đang khát tiền cháy cổ.
Đến ở cùng Lục Thần ba tháng, tiền thời gian nâng cao bản , đôi bên cùng lợi!
Ngay hôm đó, thu dọn đồ đạc chuyển đến biệt thự của Lục Thần - một căn dinh thự xa hoa ở ngoại ô.
Trời đất, biệt thự gì mà to thế, chắc tám trăm mét vuông chứ?
Trong sân đỗ mấy chiếc xe Porsche với Ferrari, chắc là xe cũ của Lục Thần.
Có cả hồ bơi ngoài trời, phía đông là vườn hoa, thốt nên lời.
Đang mải ngắm cảnh thì một chị giúp việc xuất hiện.
bất ngờ, chẳng bảo và Lục Thần ở riêng ?
"Chúng ở đây, mỗi ngày đến nấu cơm, dọn dẹp theo ca về, ở qua đêm , càng phiền gian riêng của cô và thiếu gia."
Chị giúp việc giải thích, chắc là bà cô dặn .
lên tầng hai tìm phòng, lên thấy Lục Thần cô đơn ngoài ban công, bất động như một ông cụ.
lúc hoàng hôn buông xuống, bóng hình trong ánh nắng vàng rực đến nghẹt thở, nhưng cũng cô đơn đến nao lòng.
Tim bỗng mềm , tội nghiệp thiếu gia quá.
Mất đôi mắt, hoàng hôn đến mấy thì trong mắt cũng chỉ là một màu đen kịt.
"Chào thiếu gia, đến đây." cố tình lên tiếng một cách thoải mái.
Lục Thần khẽ gật đầu, vẫn im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-chong-gia-mu-cua-toi/chuong-2.html.]
" đưa hóng gió nhé, thể chạm gió, chạm nắng." đề nghị, dù cũng lái xe.
" cứ tưởng cô sẽ sách kể chuyện cho như mấy chuyên gia tâm lý chứ."
Lục Thần lên tiếng, giọng trầm thấp thanh thoát nhưng đượm một nỗi buồn khó tả.
bĩu môi: "Kể chuyện chán phèo, hóng gió mới vui."
Lục Thần trầm tư một lúc gật đầu.
dìu xuống lầu, chậm, chắc là lâu vận động.
Chúng sân, mặt là chiếc Porsche.
Chị giúp việc chạy hốt hoảng: "Thiếu gia xuống đây? Cẩn thận ngã đấy."
"Chị đừng căng thẳng thế, đưa chìa khóa xe đây, đưa dạo."
Lục Thần mù , mất hết động lực sống , còn sợ va quẹt gì nữa?
Phải va chạm tí nó mới m.á.u!
đỡ Lục Thần ghế phụ, loay hoay nghiên cứu một lúc khởi động xe.
Xe sang khác, cảm giác lái sướng tay thật sự.
nhấn ga một phát, "cất cánh"!
Kết quả là cất cánh quá đà...
RẦM!
Xe đ.â.m sầm tường bao.
May mà tốc độ nhanh lắm, nhưng cả và Lục Thần đều hất văng về phía , suýt thì văng cả nước miếng ngoài.
Chị giúp việc sợ xanh mặt chạy cứu .
cũng hồn xiêu phách lạc, tiêu , tiêu đời !
Nhìn sang Lục Thần, nghiêng đầu, kính râm vẫn đậu chễm chệ sống mũi.
lí nhí xin , bỗng nhếch môi một cái, trong sự bất lực chút ý : "Ngày đầu tiên ám sát , em cũng ác đấy."
cũng bật , hóa Lục Thần cũng là một thú vị đấy chứ.
4.
Chúng đều , khi đổi một chiếc xe khác thì tiếp tục hành trình.
Lần quen tay hơn, hơn nữa chỉ chạy loanh quanh trong khu biệt thự nên thể xảy chuyện gì .
cứ thế lái vòng qua vòng khác.
Lục Thần một tay tựa cửa sổ, mái tóc ngắn gió đêm thổi bay nhẹ, góc nghiêng của đến mức hư ảo.
Đỉnh cao thật sự!
Dạo đến tối mịt chúng mới về biệt thự.
Ăn cơm xong thì đến giờ tắm rửa nghỉ ngơi.
Chị giúp việc về , thế là trọng trách hỗ trợ Lục Thần tắm táp rơi cả lên vai .
Lúc tính đến nước , giờ đến lúc thật thì khỏi đỏ mặt tía tai, ngượng ngùng vô cùng.