Oh my go. Thuê phòng??? Tiến độ nhanh quá nhỉ.
"Đặt hai phòng." Chu Mặc thản nhiên bồi thêm một câu.
Đến tiết học ngày hôm , chỗ mà con bạn xí cho . Nó với vẻ mặt đầy hóng hớt: "Tối qua cả đêm về ký túc xá... đấy?"
mặt biến sắc: "Đi thuê phòng."
"Vãi chưởng!" Bạn thốt lên kinh ngạc, hình như nhận tiếng to nên vội hạ giọng: "Tiến độ ... nhanh như tên b.ắ.n ."
"Hai phòng, nước sông phạm nước giếng, loại cách âm cực luôn ." liếc nó một cái.
Nó với vẻ mặt đầy cạn lời: " là đồ tiền đồ, vốn dĩ tao còn đang định kể chi tiết cơ mà."
: Thank you.
Sau khi ở bên Chu Mặc, ngoài việc buổi trưa tìm ăn cơm thỉnh thoảng đưa nước lúc chơi bóng , thì phần lớn thời gian chúng vẫn liên lạc qua WeChat.
Thỉnh thoảng cũng đưa về tận ký túc xá, nhưng kiên quyết ôm ấp hôn hít lầu. Nếu chẳng sẽ trở thành một thành viên trong đội quân “ngược cẩu” ?
dõng dạc từ chối : “Trẻ con thì dáng trẻ con, lo mà học hành cho t.ử tế !”
Kết quả là một tay nắm gáy kéo về phía , bờ môi mềm mại áp xuống: “Phản kháng vô hiệu.”
Mẹ kiếp!
Từ nay về sẽ bao giờ c.h.ử.i mấy cặp đôi thể hiện tình cảm lầu ký túc xá nữa. Rơi cảnh , đố ai mà từ chối đấy.
Dạo câu lạc bộ bận, chị chủ nhiệm định để và chị nhảy cặp tham gia cuộc thi vũ đạo. Thật mấy cuộc thi cấp trường thế cũng chẳng mấy giá trị chuyên môn, nhưng chị chủ nhiệm cứ nắm tay , mắt lệ nhòa: “Chiêu Chiêu, khác, chúng gương cho đám thành viên mới.”
mặt cảm xúc chị , khóa chị cũng lừa lên sân khấu y như .
“Hơn nữa mà thắng, chẳng sẽ vả mặt cái tên Vương Gia ?”
Vương Gia là chủ nhiệm câu lạc bộ nhảy đường phố, đồng thời cũng là yêu cũ của chị . Nghe rêu rao bên ngoài rằng cuộc thi chắc chắn sẽ giành giải nhất. Nói thật, cũng hiểu nổi mạch não của bọn họ.
“Hơn nữa còn danh hiệu, còn tiền thưởng nữa...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-chang-hot-boy-cun-con-thich-dinh-nguoi/chuong-8.html.]
“Khoan , chị cái gì cơ?” ngắt lời chị .
“Tiền thưởng, Hội đồng trường sẽ phát tiền thưởng.”
“Bao nhiêu?” Nhắc đến cái là hết buồn ngủ ngay.
“Giải nhất là 1000, nhì 800, ba 500.” Chị chủ nhiệm tỉ mỉ liệt kê.
“Sao năm ngoái ?” Nếu năm ngoái mà thì cần gì chị lừa, trực tiếp tung chiêu đăng ký từ sớm . Kể cả bảo lên sân khấu diễn vai bông hoa nhỏ cũng sẵn lòng.
“Năm nay các câu lạc bộ đăng ký đông, nên trường mới mở thưởng để khích lệ.”
“Đừng nữa, em đồng ý. Em cũng nên phô diễn khí thế của đoàn đội chúng ! Tuyệt đối vì mấy trăm tệ nhé!”
thấy một tia cạn lời xẹt qua trong mắt chị chủ nhiệm.
“Được , thế chị chẳng cần luyên thuyên với cưng nhiều như , bài nhạc chị sẽ gửi cho cưng tối nay.” Chị vỗ vai vội vàng chạy về ký túc xá.
“Có điện thoại! Có điện thoại!” Một giọng trẻ con vang lên, đó là nhạc chuông điện thoại của .
—— Phương Đình. Mẹ kế của .
nhíu mày máy. Đầu dây bên vang lên giọng nịnh nọt nhưng giả vờ yếu đuối của bà : “Chiêu Chiêu , Quốc khánh năm nay về nhà ăn bữa cơm nhé. Cả nhà chúng tụ tập một chút.”
đột nhiên thấy buồn : “Cả nhà?”
Trong điện thoại bỗng truyền đến giọng của bố , vẻ đang giận dữ: “Nếu con mà còn về, bố coi như đứa con gái !”
“Kìa Quốc Ninh, ông cái gì ?” Giọng điệu của Phương Đình chẳng lấy một chút ý trách móc nào.
Mũi cay xè, nhưng vẫn lạnh : “Không con, chẳng bố vẫn còn một đứa con gái thông minh ngoan ngoãn khác ?”
“Con!”
Phương Đình ngắt lời bố : “Chiêu Chiêu , dạo sức khỏe bố con , tính tình nóng nảy một chút. Những lời ông con đừng để bụng nhé.”
im lặng cúp máy. Từ hồi cấp ba chọn ở nội trú, ngoài Tết và lễ hội ít khi về nhà. Theo thấy, kể từ khi bố đưa Phương Đình và Đồng Thi Thi cửa, nơi đó còn là nhà của nữa .
mở vòng bạn bè trong bài đăng mới nhất của Đồng Thi Thi, ba họ đang chụp ảnh chung thiết. Dòng trạng thái là: Cuối cùng cũng cùng bố đến đây ngắm hoa !