Sau một hồi gào thét nốc rượu, và con bạn dìu dắt rời khỏi quán KTV.
— "Đàn ông mà tự trọng thì..." — "Ơ kìa con mèo kìa, chụt chụt chụt..."
Hai đứa đầu óc cuồng, năng chẳng , loạng choạng bước khỏi cửa.
Vừa mới tới nơi, thấy một đàn ông mặc măng tô đen đang về phía . Nhìn chút quen mắt, nhưng đại não đang chập mạch, tay đang dắt con bạn cũng dần nới lỏng .
Đối phương nhanh như cắt bước tới một bước dài, tay nhanh mắt lẹ đỡ lấy con bạn khi nó đang nghiêng ngả sắp ngã sấp mặt.
— "Ây da cảm ơn, cảm ơn nhiều nha. Anh là cái ... cái ..."
Ý thức của bắt đầu hồi phục một chút.
Người đàn ông với vóc dáng cao ráo, chân dài, lông mày rậm mắt sáng mặt , chẳng chính là cảnh sát Tiểu Thái duyên "ôm" một cái, còn nghĩa khí lên tiếng minh oan cho !
Chỉ là giờ trút bỏ bộ cảnh phục.
Cảnh sát Tiểu Thái cũng chẳng thèm để tâm xem đang lảm nhảm cái gì, trực tiếp đáp lời: — "Vâng . Đàn chị , đừng ' cái ' nữa, cũng may đây là ở Trung Quốc đấy nhé. Còn nữa, tên là Thái Trác Hoàn."
mà đầu óc lùng bùng, chỉ gật đầu lia lịa: — "Cảm ơn nhé, cảnh sát Tiểu Thái."
Thôi xong, nãy giờ giới thiệu tên coi như công cốc.
Vẻ mặt Thái Trác Hoàn lộ rõ sự cạn lời.
Vừa vặn lúc đó, xe đặt cũng tới. Anh chật vật đỡ và con bạn lên xe.
Lúc định mở miệng cảm ơn nữa, thấy Thái Trác Hoàn nhanh nhẹn nhảy lên ở ghế phụ phía . Chẳng cần hai đứa say xỉn tụi lọt tai chữ nào , vẫn kiên nhẫn giải thích:
— "Muộn thế , hai đứa con gái say khướt thế an . cũng hết ca trực, tiện đường đưa hai về luôn."
càng cảm động hơn: "Thái... Thái gì nhỉ..."
Mặc kệ gương mặt đang dần chuyển sang màu "lá cải" của Thái Trác Hoàn, lắc lắc cái đầu càng lúc càng nặng trịch, thôi bỏ , vẫn là nhớ nổi tên.
— "Anh cảnh sát Tiểu Thái , dịch vụ bên các đúng là... ấc... chu đáo quá mất! Hôm nào với Tiểu Kỳ nhất định... nhất định... sẽ mang tặng các một tấm... ấc... cờ thi đua!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-chang-canh-sat-cua-toi/chuong-3.html.]
Con bạn cũng phối hợp gật đầu lia lịa.
Bác tài xế bình thản liếc qua gương chiếu hậu, buông một câu xanh rờn: — "Nôn xe là hai trăm tệ đấy nhé."
Xe bắt đầu lăn bánh, gian trong xe dần yên tĩnh , lòng cũng lắng xuống theo.
tựa đầu cửa kính xe đang rung nhẹ, những mảnh ký ức về Hứa Nhất Châu cứ thế ùa về theo từng nhịp xóc của con đường.
Hồi còn học, dù kiểu quá nổi bật, nhưng Hứa Nhất Châu nổi tiếng là dịu dàng, chu đáo và chân thành. Cộng thêm vẻ ngoài sạch sẽ, thư sinh, cũng ít theo đuổi.
Ban đầu, chúng chẳng hề sự giao thoa nào.
Sau đó, kết thúc đợt thực tập dạy học tình nguyện kéo dài ba tháng của trường. Hội sinh viên thực hiện một bài phỏng vấn về hoạt động , nên thầy phụ trách dẫn đến.
và Hứa Nhất Châu quen từ đó.
Dù chỉ là một buổi phỏng vấn đơn giản, nhưng Hứa Nhất Châu tỏ chuyên nghiệp, câu hỏi đều chừng mực và khéo léo. Thỉnh thoảng còn pha trò bằng những câu hỏi hài hước, khiến bầu khí hề tẻ nhạt chút nào. Khi , Hứa Nhất Châu để trong một ấn tượng đầu tiên cực kỳ .
Bản thảo phỏng vấn biên soạn tỉ mỉ, chính xác, từ ngữ dùng cũng chau chuốt. Sau đó, hai đứa cùng trau chuốt từng câu từng chữ để thiện bản cuối cùng. Cứ thế , chúng dần quen . Rồi chuyện gì đến cũng đến, hai tâm hồn đồng điệu cứ thế xích gần .
Hứa Nhất Châu đối xử với , những gì đều ghi khắc trong lòng. Anh nhớ rõ sở thích của , thể chạy một quãng đường xa chỉ để mua cho chiếc bánh ngọt thích, đơn giản vì hôm lỡ miệng thèm. Anh bao giờ vắng mặt trong bất kỳ ngày kỷ niệm nào của hai đứa, và loài hoa tặng luôn là tulip tím nhạt mà yêu nhất.
Anh còn thể thấu sự do dự của khi dạo phố mà dứt khoát mua tặng chiếc dây chuyền thầm thích. vẫn nhớ rõ khoảnh khắc khẽ nắm lấy tay , dịu dàng mắt : "Diêu Diêu, hãy tin , sẽ mãi là chỗ dựa của em." ...
nhắm mắt , khẽ chạm tay sợi dây chuyền cổ, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài nơi khóe mắt.
Làm thể buồn, thể thật sự coi như chuyện gì cho .
Người bạn trai hảo, chu về mặt trong ký ức, hiện nguyên hình với một gương mặt xa lạ và kinh tởm.
Hứa Nhất Châu của quá khứ đối xử với , rốt cuộc mấy phần là chân thành?
Bạn sẽ bao giờ một đàn ông thể tiêu tốn bao nhiêu tâm tư để che giấu bản chất của , và bao nhiêu lời dối mặt bạn chỉ để khiến bạn an lòng.
Chỉ đến khi lớp mặt nạ vỡ tan tành, bạn mới nhận bản trong quá khứ ngây thơ và nực đến nhường nào.