còn kịp hét lên thành tiếng thì thấy một tiếng động trầm đục.
"Cố Trì Thanh!"
lao tới, hai tay run lẩy bẩy, vỗ lấy vỗ để mặt : "Cố Trì Thanh, thế ? Tỉnh !"
cuống cuồng móc điện thoại định gọi 115.
Một bàn tay gầy guộc khẽ khàng nắm lấy cổ tay .
"Đừng..."
Giọng yếu ớt, mắt khẽ hé mở: "Đừng gọi..."
giận thương, định đ.á.n.h cho một trận mà nỡ xuống tay: "Anh em sợ c.h.ế.t khiếp đấy! Anh ? Thấy trong thế nào? Để em đưa bệnh viện."
Anh lắc đầu, siết nhẹ tay .
"Không , đừng lo, chắc tại ngoài trời gió lạnh lâu quá, hình như... cảm ."
"Luyên thuyên, cảm cúm gì mà nghiêm trọng đến mức lăn đùng ngất thế ?"
Anh mấp máy môi, mặt ửng hồng: "...Có lẽ... do còn hạ đường huyết nữa."
Được , tạm tin.
nắm lấy tay , lúc mới để ý tay lạnh ngắt.
Anh mở to mắt , trong đáy mắt chứa đựng một loại cảm xúc tên.
"Noãn Noãn... em thể... dìu trong ? Anh chẳng còn nơi nào để cả, lạnh thấu xương , nếu giờ còn ngoài... chắc c.h.ế.t mất..."
"Phỉ phui cái mồm, năng vớ vẩn gì thế?"
vội vàng dìu phòng, đắp chăn cẩn thận, lấy nhiệt kế qua.
Anh rúc sâu trong chăn run cầm cập, nhưng đôi mắt to tròn sũng nước vẫn cứ chằm chằm.
Gương mặt đỏ bừng đầy vẻ căng thẳng.
"Xin nhé, phiền em quá."
Nhìn bộ dạng tóc tai rối bời, vẻ mặt đáng thương như "hoa gặp mưa" của , tim thắt vì xót.
Năm phút trôi qua, định lấy nhiệt kế thì chộp lấy tay .
"Để... để tự xem cho."
Vẻ mặt vô cùng lấm lét.
Có biến!
"Cố Trì Thanh!"
trực tiếp giật phắt cái nhiệt kế từ nách .
Cúi xuống ...
lặng ba giây.
Rồi ngẩng đầu lên, mặt cảm xúc trân trối.
"36 độ 5. Anh giải thích cho xem thế mà gọi là sốt ?"
Anh gãi mũi, lảng tránh: "Chắc là... chắc là do hạ đường huyết, cộng với gió thổi lạnh quá nên cứ ngỡ cảm..."
"..."
trừng mắt lời nào.
"Thật mà, Noãn Noãn, em tin ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-bao-the-nay-la-ngheo-a/chuong-7.html.]
"Cố Trì Thanh, coi là trẻ con ba tuổi đấy ? Đứng dậy ngoài ngay, đừng mà diễn nữa."
Anh ngẩn , cả thu nhỏ , rúc sâu trong chăn chỉ để lộ mỗi hai con mắt.
"Không , ăn gì, lạnh lắm, còn chút sức lực nào, nổi ..."
lặng .
Rõ ràng là định giở quẻ ăn vạ đây mà.
"Được thôi."
bếp.
Mười phút , một bát mì nóng hổi bưng đến mặt .
"Ở chỗ ăn cơm ngủ trọ đều trả tiền, chuyện ăn trắng mặc trơn đấy."
Anh gật đầu lia lịa: "Đương nhiên , nhất định sẽ trả tiền, tuyệt đối lợi dụng em ."
Anh đón lấy bát mì, ăn lấy ăn để như thể đó là sơn hào hải vị: "Ngon quá, Noãn Noãn , tay nghề của em đỉnh thật đấy."
Chờ ăn gần xong, mới lên tiếng: "Thẻ của đóng băng , giờ còn bao nhiêu tiền? Để xem xem đó nuôi mấy ngày."
Anh móc điện thoại bấm bấm quẹt quẹt vài cái.
Rồi ngẩng đầu lên, bằng ánh mắt cực kỳ tội nghiệp: "Chỉ còn ba trăm vạn thôi..."
"..."
Đôi mắt ngây thơ chớp chớp : "Sao thế? Không đủ ? Anh bây giờ nghèo đến mức chỉ còn bấy nhiêu thôi..."
sụp đổ: "Cố Trì Thanh, cầu xin đừng sỉ nhục thêm nữa! Anh cho cái tài khoản tiết kiệm ba vạn tám của giấu mặt hả!"
Cuối cùng, vì bất lực và cũng vì đưa cái giá quá hời, đồng ý yêu cầu ở trọ của .
Một ngày một nghìn tệ, lập tức chuyển cho ba tháng tiền nhà, còn tính theo kiểu mỗi tháng đều 31 ngày.
Nhìn con 9 vạn 3 nhảy tài khoản, hít một lạnh.
... thành phú bà thật ?!
…
Ngày hôm , cả cứ như mây.
Họp hành thì mất tập trung, giám đốc điểm danh nhắc nhở tận ba .
Viết phương án mà trong đầu là hình bóng Cố Trì Thanh.
Đang ngây máy tính thì Liễu Tuyết Oánh đưa tay huơ huơ mắt .
"Sao thế? Có chuyện gì xảy ?"
gục xuống bàn, giọng thều thào: "Người yêu cũ của ... ."
Cô há hốc mồm, sấn sổ hóng hớt: "Chính là cái lão sếp tổng đối tác 800 triệu mà đấy á?"
"Ừm."
Cô vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Thế còn do dự cái nỗi gì nữa, chốt đơn ngay chứ!"
ngẩng đầu cô : "Cậu hiểu ."
"Không hiểu gì cơ?"
"Chúng vốn dĩ cùng một thế giới. Cho dù bây giờ ở bên thì duy trì bao lâu chứ? Gia đình đồng ý ? Rồi lỡ ngày nào đó thấy chán thì ?"
Liễu Tuyết Oánh bất thình lình hỏi một câu: "Thế còn thích ?"