9.
Tim chùng xuống, tưởng chúng hai đứa con bây giờ chuẩn ly hôn…
rõ ràng Hạ Tiêu Dương từng yêu ai.
Anh lau mồ hôi : “Trang trại nhà ở xa khu dân cư, mỗi lên núi là sáu tháng xuống. cô yên tâm, núi mạng nên sẽ mất liên lạc. Sau sáu tháng sẽ nghỉ hai tháng, nếu cô đồng ý sẽ xuống phụ giúp cô ở quầy.”
Anh dừng tiếp: “Chỉ là… mùi dễ chịu, ở trang trại nửa năm thì mùi heo gần như ám . Nếu cô chịu thì cũng hiểu .”
nghĩ đến dáng vẻ ghét bỏ của chị họ , bỗng thấy đồng cảm: “Không , mùi heo cũng quen .”
Anh thở phào: “Vậy thì .”
Sau khi khỏi quầy chúng bỗng nhiên gì. Bây giờ mới bảy giờ tối, vẫn còn sớm nhưng cũng đó kế hoạch gì .
đành tìm chuyện : “Bình thường núi gì?”
Vừa hỏi xong hối hận, nuôi heo thì còn thể gì nữa.
Anh trả lời nhanh: “Chủ yếu là kiểm tra tình trạng của heo tiêm t.h.u.ố.c định kỳ.”
“Tiêm cho ?”
“Không, tiêm cho heo.”
“Giữ heo để tiêm t.h.u.ố.c khó ?”
Anh bất lực: “Không khó, chỉ là nhiều quá, tiêm hết một lượt mất mấy tháng.”
tưởng tượng cảnh cầm ống tiêm đuổi theo cả đàn heo núi.
Bỗng nhớ tiền năm con heo lúc nãy còn trả, vội lấy điện thoại: “Năm con đó bao nhiêu tiền, chuyển cho .”
Anh giữ tay : “Không cần, coi như quà gặp mặt.”
đơ luôn: “Trang trại nhà bao nhiêu con heo ?”
Chỉ mới gặp mặt thôi mà… cần hào phóng chứ…
Một con heo hơn 300 cân, tính mỗi con hơn 2000 tệ.
Anh trả lời: “Hơn 5800 con, tháng mở rộng thêm vài nghìn con nữa.”
hình. Đây một nuôi heo bình thường, rõ ràng là một triệu phú.
10.
Không công mà nhận của mấy con heo trị giá cả vạn tệ, sợ đổi ý.
Thẩm Khang Dục còn căng thẳng hơn cả , tiễn đến tận cửa nhà, lâu mới mở miệng: “Chuyện của hai đứa … nếu em ý kiến gì thì cứ nhé.”
“Không ý kiến, em ý kiến.” vội vàng tỏ thái độ.
Anh lập tức thả lỏng, cả như nhẹ , giải thích hôm lên núi.
“Lần sẽ lâu hơn một chút, bảy tháng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ban-trai-chu-trang-trai-heo-cua-toi/4.html.]
gật đầu liên tục: “Không , bảy tháng gặp .”
Có lẽ đồng ý quá nhanh, phản ứng kịp, gãi đầu ngập ngừng : “… giỏi đoán tâm lý con gái, nếu em gì hài lòng thì cứ thẳng.”
nghĩ như cũng , vốn dĩ kiểu thích dính lấy yêu, đây độ bám của Tôn Mục Lương thật sự khiến chịu nổi.
Hạ Tiêu Dương ai kể, kích động đến mức nhắn tin cho ngay trong đêm: “Hai thành đôi đúng chị! Em lừa chị , thật sự !”
Cậu còn gọi video hết lời khen ngợi Thẩm Khang Dục.
Trong lời kể phần thêm mắm dặm muối của Hạ Tiêu Dương, sự tán thưởng của dành cho đàn ông tăng lên ít.
Anh nghiệp Thanh Hoa xong thì từ bỏ công việc lương cao ở công ty lớn, về nhà kế thừa trang trại nuôi heo.
Anh tự học kiến thức liên quan đến ngành thú y, còn thi đỗ chứng chỉ hành nghề.
Nghe giọng điệu của Hạ Tiêu Dương, khó nhận sự ngưỡng mộ và tôn trọng đối với vị đàn , Hạ Tiêu Dương xem là hình mẫu lý tưởng cũng quá.
Anh giống kiểu theo đuổi danh lợi, điểm càng khiến thiện cảm hơn.
đang chuyện với Hạ Tiêu Dương thì màn hình bỗng xuất hiện khuôn mặt của dì , bà trợn trắng mắt: “Mày ai mấy nghìn con heo, thu nhập mấy triệu? Là thằng nuôi heo mày giới thiệu cho chị mày ?”
“Tiêu Dương, đầu óc mày vấn đề mà bênh ngoài ?”
Cuộc gọi video dì cúp ngang.
11.
Sau khi lên núi, Thẩm Khang Dục thỉnh thoảng gửi video cho .
Có cảnh chuồng heo, cảnh đeo khẩu trang ôm heo con tiêm t.h.u.ố.c, xem xong thấy ấm áp một cách kỳ lạ.
Đặc biệt là khi ngờ nghệch giới thiệu một con heo trắng chỏm lông đen đầu tên là “Hắc Bạch Vô Thường”, giường lăn lộn.
“Từng con heo mà còn đặt tên hết ?”
Anh : “Không , chỉ mấy con do đỡ đẻ mới tên.”
nhịn mà tưởng tượng cảnh với hình cơ bắp cuồn cuộn đỡ đẻ cho heo, nghĩ thôi thấy buồn .
Bố và đang quen thì sốc mấy ngày liền.
Thật chính cũng bất ngờ, vì rõ ràng chúng chỉ gặp mặt đúng một , mỗi ngày chỉ trò chuyện qua màn hình điện thoại mà tình cảm ngày càng lên.
bắt đầu mong chờ gặp mấy tháng.
Ớt chuông
mới qua ba tháng, tần suất trả lời tin nhắn của giảm hẳn.
Thời gian đó bố luôn cảm thấy trong khoẻ, ông viện kiểm tra thì bác sĩ tĩnh dưỡng nửa tháng. trông quầy bố, bận đến mức chân chạm đất.
Đến khi nhớ , mới phát hiện cuộc trò chuyện giữa và Thẩm Khang Dục dừng từ mấy ngày .
Anh đang khảo sát địa hình để mở rộng chuồng trại, nơi đó sóng yếu.
Yếu… cũng đến mức mất tích chứ?
kịp nghĩ kỹ thì Tôn Mục Lương xuất hiện cửa nhà , còn vác theo cả chăn gối.
Vừa thấy , mếu máo lao tới ôm .
sợ đến mức né .