Anh Ấy Nói Yêu Sâu Đậm - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:32:17
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dù công việc bận rộn đến , cũng dành thời gian ở bên con.

 

Từ lúc con chập chững những bước đầu tiên cho đến khi bập bẹ tập , đều ở đó.

 

Chưa từng vắng mặt lấy một .

 

Anh dạy con tập , từ đầu tiên dạy con là “Mẹ”.

 

Khi con bé thể gọi “Mẹ” một cách trọn vẹn và rõ ràng, Lương Lạc thẫn thờ lâu.

 

Những năm qua, Lương Lạc đối xử với con bé .

 

Vẫn luôn điều đó.

 

Lương Lạc tựa bàn, như chìm dòng hồi ức, bật khẽ: “ , hận cô nữa!!”

 

quên mất dáng vẻ cô cũng quên sạch những chuyện giữa chúng . Những điều , những thứ tồi tệ, đều quên hết .”

 

Anh nhấc mắt , nửa đùa nửa thật: “Thế nên cô cần cảm thấy áy náy với , thời gian cuối cùng cứ ở bên cạnh chăm sóc con bé cho .”

 

“Sau khi trở về thì nhớ phù hộ cho phát tài đấy nhé.”

 

Cuối cùng cũng trút bỏ tảng đá đè nặng trong lòng, mỉm : “Được.”

 

Lương Lạc gật đầu, chẳng thêm lời nào, lưng bước .

 

Nửa ly rượu, uống đến mức bước chân cũng lảo đảo.

 

xoay bếp nấu một bát canh giải rượu.

 

12.

 

Nửa tiếng , cửa phòng Lương Lạc.

 

Phòng ngủ vẫn giữ nguyên dáng vẻ như xưa.

 

Lương Lạc sô pha lặng lẽ uống rượu, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì.

 

bưng khay đồ ăn lặng hồi lâu, đầu tiên nhận , Lương Lạc còn trẻ nữa.

 

Chúng kết hôn ba năm.

 

Sau khi c.h.ế.t, một vò võ vắt kiệt thêm bốn năm nữa.

 

Ba mươi lăm tuổi, khóe mắt lờ mờ in hằn vài nếp nhăn.

 

Ánh mắt cũng vương nét mỏi mệt, còn dáng vẻ ngông cuồng bất cần đời của Lương Lạc nhiều năm về .

 

Anh rũ bỏ nét thanh sương, trở nên trầm tĩnh và chững chạc hơn.

 

thường xuyên ngắm , những lúc im lặng, toát lên vẻ cô liêu đến khó tả.

 

Giống như một ly rượu ủ lâu năm, khi uống ngập tràn hương vị đậm đà nhưng dư vị để chỉ là sự đắng chát.

 

hỏi , mấy năm qua sống .

 

những lời, chẳng thể nào mở miệng nữa.

 

“Vợ cũ, cô cứ chằm chằm như thế gì?”

 

“Muốn tình cũ rủ cũng tới ?”

 

Lương Lạc nhấc mắt , khẽ nuốt xuống một ngụm rượu.

 

Người già nhưng tâm hồn già, vẫn cứ cợt nhả như .

 

đặt bát canh giải rượu xuống mặt : “Chỉ là thấy còn trẻ trung như nữa thôi.”

 

Lương Lạc cũng chẳng giận, đặt ly rượu xuống buông tiếng thở dài: “Còn tại nuôi con .”

 

“Cô ở đó một mạch bốn năm trời, chẳng lẽ con bé tự tự lớn chắc?”

 

tự đuối lý, hồi lâu nên lời.

 

Lương Lạc dậy lấy từ giá sách xuống mấy cuốn album ảnh dày cộp: “Tự xem , sợ cô kiếm chuyện, đặc biệt lưu bằng chứng đấy.”

 

“Không hề ngược đãi con gái cô nhé, năm nào cũng vỗ béo cho trắng trẻo mập mạp.”

 

rũ mắt nhận lấy cuốn album, khẽ giọng lời cảm ơn.

 

Đêm hôm đó, lật xem bộ những bức ảnh.

 

Bên mỗi tấm ảnh đều dòng chữ do chính tay Lương Lạc .

 

Con gái tên là Lương Sơ Doanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ay-noi-yeu-sau-dam/chuong-6.html.]

 

Là cái tên Lương Lạc đặt cho con khi con bé tròn một tuổi.

 

“Doanh”, nghĩa là chỗ dựa vững chãi.

 

Anh mong con bé giống như mầm non phá đất vươn lên, cho dù bên cạnh cũng thật kiên cường.

 

ngắm lâu, nước mắt nóng hổi lăn dài.

 

Lương Lạc hề vì sự lừa dối của mà đối xử tệ bạc với con gái.

 

Anh ghi từng khoảnh khắc con khôn lớn, cùng con xem phim hoạt hình, đồ thủ công.

 

Anh chụp bóng lưng nhỏ xíu của con trong ngày đầu tiên đến trường mẫu giáo, cổ vũ con thật dũng cảm.

 

Anh sẵn sàng từ chối hoạt động thương mại công tác xa chỉ để ở nhà chăm con cũng từng lén lút đỏ hoe khóe mắt khi thấy con ốm đau.

 

Những năm tháng vắng mặt, Lương Lạc đều đắp bù đắp cho trọn vẹn.

 

Lương Lạc yêu con bé.

 

Cả một đêm, trong phòng dành cho khách, trái tim tràn ngập nỗi xót xa.

 

dám với Lương Lạc rằng thật vẫn luôn ở đây.

 

Nhìn dạy con tập , nhận mặt chữ, đồ thủ công, xe đạp...

 

đều từ xa.

 

nhớ hai bố con.

 

Vô cùng, vô cùng nhớ.

 

Phòng ngủ chính cách một bức tường sáng rực ánh đèn.

 

Lương Lạc tựa lưng sô pha, chằm chằm bức ảnh giấy chứng nhận kết hôn, im lặng hồi lâu.

 

Hết ly đến ly khác trôi tuột xuống họng, khóe mắt Lương Lạc dần đỏ hoe.

 

Đó là bức ảnh duy nhất cô để cho .

 

Ngoài nó , chẳng còn gì cả.

 

Cô thật sự quá nhẫn tâm.

 

13.

 

Sáng sớm hôm , bưng hai phần điểm tâm.

 

Dùng dâu tây và việt quất để trang trí.

 

Con bé thích thỏ con, thích ăn dâu tây.

 

Trong cuốn album , Lương Lạc ghi chép điều đó.

 

đặt ly sữa xuống bàn.

 

Bất chợt bắt gặp một ánh mềm mại ấm áp.

 

Bóng dáng nhỏ xíu bước từ phòng ngủ, trong vòng tay vẫn ôm khư khư bé khủng long, rõ ràng là tỉnh ngủ hẳn.

 

Tóc rối bù thành một cục.

 

Mềm mại đáng yêu.

 

Con bé , bỗng mở to đôi mắt ngái ngủ.

 

Vô cùng chăm chú .

 

Sau đó đôi mắt to tròn dần ầng ậc nước, cái miệng nhỏ nhắn mếu máo, bờ vai khẽ run rẩy.

 

Giống như chịu uất ức lớn lao lắm.

 

đờ đẫn chân tay luống cuống, tại con bé nhận .

 

Cũng ... dỗ dành con bé thế nào.

 

Cho đến khi con bé nấc lên, dang rộng hai tay về phía , bé khủng long rơi tuột xuống chân.

 

Con bé gọi: “Mẹ ơi!!”

 

“Bế con!!”

 

Giọng nghẹn ngào nức nở.

 

 

 

Loading...