Cố Trạch thẫn thờ nắm c.h.ặ.t tờ giấy chứng nhận ly hôn.
Đột nhiên, một bóng đỏ lao tới từ bên cạnh.
"Anh Cố Trạch!"
Mạnh Vũ Vi mặc một chiếc sườn xám đỏ rực, đôi giày cao gót mười phân, tóc b.úi gọn gàng một sợi dư thừa, mặt trang điểm vô cùng tinh tế.
Cô chạy đến mặt Cố Trạch, rạng rỡ.
"Anh Cố Trạch, chúc mừng cuối cùng cũng ly hôn !"
Cố Trạch thậm chí chẳng thèm cô lấy một cái.
Anh chỉ , ánh mắt tràn đầy vẻ vỡ vụn.
"Anh xin ." Anh .
, gì.
Gió thổi qua, mang theo cái ấm áp của đầu hè.
Đằng xa, Tiểu Bảo gọi: "Mẹ ơi! Que kem sắp tan chảy hết !"
thu hồi ánh mắt, bước về phía họ.
"Bạch Linh." Cố Trạch gọi với theo lưng.
hề ngoảnh .
Đi tới bóng cây, Tiểu Bảo giơ que kem l.i.ế.m lem nhem mặt .
"Mẹ ăn !"
cúi đầu c.ắ.n một miếng, mát lạnh và ngọt ngào.
Thẩm Tự Chu bên cạnh, , khóe miệng khẽ mỉm .
"Đi thôi." Anh : "Về nhà."
"Được."
Chúng sánh bước cùng .
Phía lưng, ánh nắng rọi sáng vạn vật.
15
Sau vài chuyện.
Sau khi trở về, Cố Trạch cho điều tra Mạnh Vũ Vi.
Bố của đứa trẻ đó chính là bạn trai mà cô qua từ hồi đại học.
Hai họ bao giờ cắt đứt liên lạc, những lúc Cố Trạch công tác, họ đều ở cùng .
Đứa bé là của gã đó.
Mạnh Vũ Vi vốn định sinh con , dối là của Cố Trạch để bắt nuôi.
Kết quả là Cố Trạch nhất quyết đưa cô bỏ thai, còn cách nào khác, cô đành dựng lên một màn kịch.
Cái video cảnh đút cơm phẫu thuật là cô nhờ , cố ý gửi cho xem.
Cô tưởng sẽ suy sụp, sẽ ly hôn với Cố Trạch để cô lên ngôi.
Kết quả là ly hôn.
Sau khi Cố Trạch sự thật, hề một lời.
Anh chỉ đúng một việc.
Giăng bẫy.
Công ty của gã đàn ông gặp vấn đề, Mạnh Vũ Vi cầu nối, lừa gã ký một bản thỏa thuận bảo lãnh.
Sau đó, chuỗi vốn đứt, nợ nần chồng chất, cả hai họ đều tống giam vì tội l.ừ.a đ.ả.o.
Trước khi tù, Cố Trạch thuê đ.á.n.h cho bọn chúng một trận.
Nghe đ.á.n.h dã man, cả đời hai kẻ đó còn khả năng sinh con nữa.
Thẩm Tự Chu cũng nhờ mối quan hệ gửi gắm trong tù "chăm sóc" đặc biệt cho Mạnh Vũ Vi.
Dùng đúng cách mà cô từng bắt nạt khác để đối xử với chính cô .
Nghe đồn ngày nào cô cũng hành hạ đến mức gào t.h.ả.m thiết, ngừng sám hối.
Mới ngoài hai mươi mà trông như năm mươi tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ay-khong-biet-toi-co-mot-dua-con-ben-ngoai/chuong-7.html.]
Sau khi tù, Mạnh Vũ Vi sẽ , .
Và cũng chẳng .
16
Cố Trạch .
Nghe bán công ty, bán luôn cả nhà, một rời khỏi thành phố .
Không ai .
Người bảo nước ngoài, kẻ thì Vân Nam, bảo thấy ở Tây Tạng.
tất cả đều chẳng còn liên quan gì đến nữa.
Chỉ Thẩm Tự Chu là vui, cho rằng chính Cố Trạch khiến chúng bỏ lỡ .
Anh cho đ.á.n.h Cố Trạch vài trận, còn bảo rằng, coi như điều tự nguyện bán công ty.
Nếu , cứ để Thẩm Tự Chu tay thì Cố Trạch chắc chắn tù bóc lịch vài năm.
Thẩm Tự Chu cảnh cáo Cố Trạch thì , nhưng tuyệt đối xuất hiện mặt chúng nào nữa, bằng sẽ thấy một đ.á.n.h một .
Cuối cùng, Cố Trạch đ.á.n.h đến bẹp mặt đất thoi thóp, với tay sai của Thẩm Tự Chu: " với Bạch Linh, kiếp sẽ chuộc tội cho cô ."
xong mà nổi hết da gà.
Chắc điều gì độc ác lắm thì kiếp mới gặp nữa.
Năm nay Tiểu Bảo bắt đầu tiểu học.
Ngày khai giảng đầu tiên, thằng bé đeo chiếc cặp sách mới, nắm tay tung tăng bước tới trường.
Đến cổng trường, thằng bé đột nhiên dừng , ngước đầu hỏi .
"Mẹ ơi, chú đó còn ạ?"
ngẩn .
"Chú nào cơ?"
"Chính là cái chú... chú..." Thằng bé nghiêng đầu suy nghĩ: "Cái chú cứ con ạ."
xổm xuống, giúp con chỉnh quai cặp.
"Chú sẽ ."
"Tại ạ?"
xoa nhẹ khuôn mặt con.
"Vì chú đến nơi mà chú nên đến ."
Tiểu Bảo gật đầu như hiểu như , chợt nhớ điều gì đó, phấn khích bảo: "Mẹ ơi, hôm nay bố tan học sẽ đến đón con! Bố bảo sẽ đưa chúng ăn món ngon!"
mỉm .
"Được, chúng cùng đợi bố nhé."
Tiểu Bảo vẫy vẫy tay chạy cổng trường, nhanh ch.óng hòa đám bạn nhỏ cùng mặc đồng phục, biến mất tăm.
ngoài cổng trường, theo những bóng lưng nhỏ bé đang nhảy chân sáo, bỗng nhớ về những chuyện của nhiều năm .
Những điều , ngọt bùi đắng cay, tất cả đều qua .
Ánh nắng sưởi ấm cả cơ thể, thật dễ chịu.
Điện thoại rung lên.
Thẩm Tự Chu nhắn tin: "Tối nay ăn gì ? Anh đặt bàn nhé."
dòng tin nhắn, khẽ trả lời: "Tùy , quyết định ."
Anh trả lời ngay lập tức: "Được, qua đón hai con."
Cất điện thoại, xoay trở về.
Phía , tiếng chuông lớp của trường học vang lên.
Những ngày tháng mới, mới bắt đầu.
17
Sau , hỏi Thẩm Tự Chu, vì thích ?
khi còn kịp trả lời, tự câu đáp án .
thể trở thành "bạch nguyệt quang" của một , thì cũng thể trở thành "bạch nguyệt quang" của thứ hai, thứ ba... và của nhiều khác nữa.