Anh ấy không biết tôi có một đứa con bên ngoài - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-28 21:50:19
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu sững : "Chị ạ?"
"Không quan trọng nữa." .
Trần Lăng há miệng, nhưng chẳng thốt lên lời nào nữa.
Sau khi , một trong phòng khách, bức ảnh cưới đóng khung tường.
Trong ảnh, và Cố Trạch đều đang hạnh phúc.
Đó là sáu năm .
Sáu năm , tưởng là ánh trăng sáng của .
Sáu năm mới hiểu, ánh trăng sáng chân chính là dùng để hoài niệm, để sống qua ngày.
Điện thoại reo.
Giọng của Tiểu Bảo vang lên: “Mẹ ơi, khi nào tới đón con? Cơm bố nấu chẳng ngon gì cả!”
xong hai mới trả lời: “Mẹ tới liền đây.”
dậy, cầm túi xách ngoài.
Đến cửa, căn nhà.
Nơi ở suốt sáu năm, mỗi góc đều chan chứa hồi ức.
Tốt , ngọt đắng cũng .
đêm nay, tất cả sẽ còn nữa.
đóng cửa .
Ngày hôm , luật sư đưa đơn ly hôn đến công ty Cố Trạch.
Chiều hôm đó, Cố Trạch gọi cho 37 cuộc điện thoại.
bắt máy.
Buổi tối, điện thoại của chồng gọi tới.
“Linh Linh .” Giọng của chồng run rẩy: “Cố Trạch con ly hôn, thật ?”
“Mẹ.” : “Là thật.”
Đầu dây bên trầm mặc thật lâu.
“Là bởi vì Mạnh Vũ Vi ? Để mắng nó , sẽ bắt nó đuổi cô , nếu con cảm thấy hả giận thể bảo nó quỳ xuống xin con.”
“Mẹ.” ngắt lời bà: “Không bởi vì Mạnh Vũ Vi.”
“Vậy là vì cái gì?”
sắc trời ngoài cửa sổ dần ngả tối, nhớ tới giờ tan học của Tiểu Bảo sắp đến.
“Bởi vì con diễn nữa.”
“Diễn cái gì?”
“Diễn vai một yêu.”
Mẹ chồng gì.
“Mẹ, cảm ơn đối với con mấy năm nay. Sau nếu cơ hội, con sẽ đến thăm .”
thật vô dụng, mất tới năm năm mới dứt .
8
Đứa bé là con của và Thẩm Tự Châu.
Đừng hiểu nhầm, ngoại tình.
Tháng thứ hai khi và Cố Trạch kết hôn, chúng kiểm tra sức khỏe diện một .
Cố Trạch vô tinh.
hai chữ .
Lúc đó nhiều lắm.
Hay cách khác, yêu bản hơn yêu .
gì.
đến bệnh viện trữ đông trứng .
bản hối hận.
Lỡ một ngày nào đó con thì ?
giấu chuyện , cho ai .
Bao gồm cả Cố Trạch.
Lúc đó nghĩ, đây là chuyện riêng tư, là nỗi đau của .
chẳng khác khác nào khiến cảm thấy nhục nhã.
Thật nực .
suy nghĩ cho , nuôi thế ở bên ngoài.
9
Chỉ là ngờ, trộm trứng của .
Thẩm Tự Châu.
Người nhà họ Thẩm, gia tộc thể một tay che trời trong thành phố.
Anh và Cố Trạch quen , nhưng , chỉ thỉnh thoảng gặp mặt vài ở bữa tiệc.
Ánh mắt luôn kỳ lạ, lúc đó chẳng hề để tâm.
Đến khi phát hiện chuyện thì đứa trẻ ba tuổi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ay-khong-biet-toi-co-mot-dua-con-ben-ngoai/chuong-4.html.]
Hôm đó hẹn ngoài, ngay tại quán cà phê trong một bệnh viện tư nhân.
Anh đẩy xe nôi, bên trong là một thằng bé trắng trẻo bụ bẫm, đôi mắt to tròn, đang ôm bình sữa b.ú.
"Bạch Linh." Anh cất lời: "Đây là con trai em."
tưởng điên.
Cho đến khi đưa bản báo cáo đó.
Ngày thụ tinh, hồ sơ nuôi cấy phôi, thời gian cấy ghép, thứ đều đầy đủ.
Tất cả liệu đều khớp với .
"Anh điên ." .
"Có lẽ ." Anh mỉm , bế thằng bé khỏi xe đặt lên đùi .
Đứa bé mềm mại, tỏa mùi sữa thơm dịu.
Thằng bé ngẩng đầu , đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, nó đưa tay chạm mặt .
"Mẹ ơi." Thằng bé gọi.
sững , cả cơ thể như sét đ.á.n.h.
Thẩm Tự Chu , dạy đứa trẻ ba tháng .
" em yêu ." Anh thẳng thắn.
" còn cách nào khác. thích em, từ đầu gặp em thích . em kết hôn, gả cho thằng khốn Cố Trạch đó. thể cướp hôn, nhưng thể..."
"Anh chọn cách ăn trộm ?" ngắt lời .
Anh chìm im lặng.
Đứa bé đùi , bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t vạt áo, ngước mặt , miệng ngừng gọi "Mẹ ơi, ơi".
Thẩm Tự Chu khẽ : "Xin , đứa bé cứ đòi gặp nên mới đưa nó đến tìm em."
cúi đầu gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt cùng cơ thể mềm mại , lòng rối bời như tơ vò.
10
Sau hôm đó, mất ngủ suốt một tuần liền.
tư vấn bác sĩ tâm lý, bác sĩ hỏi rốt cuộc đang trăn trở điều gì.
đáp .
Bác sĩ hỏi dồn, cô bài xích đứa bé , là bài xích nguồn gốc của nó?
trả lời.
Bác sĩ hỏi, cô hận Thẩm Tự Chu ?
trầm tư lâu.
hận , dù lúc tuyệt vọng nhất, cho một đứa con.
Chỉ là tìm lúc con chào đời, mà đợi đến khi đứa bé ba tuổi, gọi "" mới xuất hiện.
Rõ ràng là ép mềm lòng.
Sao đây nhận tên thâm hiểm đến chứ.
Cuối cùng, đến gặp Thẩm Tự Chu.
" gặp thằng bé." : "Mỗi tuần ba ."
Thẩm Tự Chu gật đầu: "Được."
"Chuyện với bất kỳ ai."
"Không vấn đề gì."
"Nó mang họ Thẩm, liên quan gì đến ."
Thẩm Tự Chu sững một chút, chằm chằm hỏi: "Em chắc chứ?"
mắt , gằn từng chữ một: " chắc chắn."
hề duy trì cuộc hôn nhân với Cố Trạch.
Một là vì thực lực của đủ để đối đầu với Cố Trạch, hai là vì Cố Trạch quá cố chấp, sợ sẽ hại đứa trẻ.
Nếu phận đứa trẻ lộ, dám tưởng tượng nổi cơn bão dư luận nào sẽ ập đến.
Khi chịu quá nhiều tổn thương, tin tưởng bất kỳ ai, kể cả Thẩm Tự Chu cũng ngoại lệ.
Cứ như thế, từ khi con ba tuổi đến sáu tuổi, kiên trì mỗi tuần đến gặp con ba .
Thằng bé ngoan, bao giờ hỏi vì gọi là ở nơi đông .
Có nó hỏi : "Mẹ ơi, đang trốn kẻ ạ?"
sững trong giây lát.
Nó tiếp: "Trên tivi diễn thế ạ, lúc trốn kẻ thì lén lút gặp ."
ôm chầm lấy nó lòng, lời nào.
Thẩm Tự Chu bao giờ phiền chúng .
Anh chỉ xuất hiện khi đưa đón, trao đứa trẻ cho đón nó về.
Thỉnh thoảng sẽ thêm một hai cái, nhưng chẳng gì cả.
Có hỏi : "Rốt cuộc gì?"
Anh ngẫm nghĩ một chút đáp: "Không cầu danh phận, chỉ mong em thỉnh thoảng thể đến thăm hai bố con ."
thẳng mắt , cố tìm chút dấu vết của sự dối.
.
Anh nghiêm túc thật.