Anh ấy không biết tôi có một đứa con bên ngoài - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-28 21:50:17
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Lăng, mỉm : "Hy vọng bạn gái cũng tìm một bạn khác giới nào đó thể thoải mái hôn môi như nhé."
Trần Lăng sững sờ.
"Các cũng ." liếc những còn : "Hy vọng nửa của các đều một bạn thanh mai trúc mã ' ngoài' như thế , chơi trò chơi thôi mà cũng thể hôn cuồng nhiệt."
Biểu cảm mặt mấy họ cứng đờ cả .
"Bạch Linh, cô là ý gì?" Một trong đó cau mày: "Anh Trần Lăng lòng khuyên bảo, cô nguyền rủa khác?"
thèm để ý đến họ nữa, gạt tay Trần Lăng , sải bước về phía cửa.
Phía lưng vang lên những tiếng bước chân vội vã.
"Bạch Linh!"
Cố Trạch nắm c.h.ặ.t lấy tay , lực tay mạnh đến nỗi thấy đau.
buộc , đối diện với ánh mắt phức tạp của .
Đèn ngoài hành lang tối hơn trong phòng, khuôn mặt nửa ẩn trong bóng tối, đang vẻ mặt gì.
“Cố Trạch, buông tay .” .
Anh buông.
“Bạch Linh.” Anh chằm chằm , yết hầu giật giật: “ hỏi cô cuối, đứa trẻ đó là thật ?”
chán ngấy .
Rốt cuộc là tiếng , bọn họ hiểu tiếng ?
“Là thật, thể cho xem báo cáo giám định DNA” ngắt lời .
Cố Trạch lạnh: “Báo cáo cũng thể giả.”
, bỗng nhiên cảm thấy thật buồn .
Sau năm kết hôn, trong mắt chỉ là một sẽ lấy chuyện đứa con dối.
Hoặc lẽ, trong mắt chính là loại sẵn sàng đem chuyện để giận dỗi, kích thích , giữ bên .
“Anh tin thì tùy.” hất tay : “Dù chúng cũng ly hôn.”
Lần đuổi theo nữa.
Trong nháy mắt khi cửa thang máy khép , thấy chôn chân tại chỗ, một tay vò mạnh mái tóc ướt đẫm.
Thang máy xuống tầng.
tựa thang máy, bỗng nhiên nhớ tới hôn lễ sáu năm .
Lúc trao lời thề, Cố Trạch nắm tay , hốc mắt đỏ lên, rằng sẽ đối với cả đời.
Mẹ bục như mưa, chồng còn kéo tay nếu Cố Trạch dám bắt nạt , cứ với bà, bà sẽ đ.á.n.h gãy chân .
Lúc đó tưởng kết hôn với tình yêu của đời .
Điện thoại trong túi rung lên
Là chồng gọi tới.
chằm chằm tên ghi chú màn hình, do dự vài giây vẫn nhận.
“Linh Linh .” Trong giọng bà mang theo ý : “Ngày mai là cuối tuần, con với Cố Trạch về nhà ăn cơm nhé? Mẹ hầm xương sườn, còn mua bánh hạt dẻ con thích ăn đấy.”
dựa thang máy, nhắm mắt .
“Mẹ.” dừng một chút: “Ngày mai con chút việc, thể về .”
“Ngày thì ? Ngày là Chủ nhật, con bận gì chứ?”
“Ngày cũng việc ạ.”
“Linh Linh.” Giọng chồng trở nên thận trọng: “Có con cãi với Cố Trạch ?”
đáp lời bà.
Thang máy xuống tầng một, “Đinh” một tiếng cửa mở .
“Không .” ngoài: “Chỉ là gần đây công việc của con bận thôi.”
Mẹ chồng ở đầu dây bên trầm mặc vài giây thở dài.
“Linh Linh , đôi khi Cố Trạch đáng tin cậy, nhưng nó thực lòng thích con. Hai đứa gì thì cứ từ từ mà , đừng giữ trong lòng mãi.”
khỏi cửa khách sạn, gió đêm đập thẳng mặt.
“Mẹ.” ngắt lời bà: “Con thực sự việc, con cúp máy nhé ạ.”
Không đợi bà trả lời, tắt máy.
Đứng bậc thang, dòng xe cộ qua đường.
Điện thoại rung lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ay-khong-biet-toi-co-mot-dua-con-ben-ngoai/chuong-2.html.]
Lần là tin nhắn WeChat, là tin nhắn thoại của giáo viên con trai gửi tới.
mở tin thoại lên, giọng nũng nịu của Tiểu Bảo vang lên: “Mẹ ơi, ngày mai là họp phụ , tới ? Cô giáo con thể vẽ, con vẽ !”
phát hai mới trả lời: “Được”.
3
là ánh trăng sáng của Cố Trạch.
Anh theo đuổi lâu mới đồng ý kết hôn với .
Sau khi kết hôn, luôn chiều chuộng .
Ít nhất trong năm đầu tiên kết hôn, tất cả đều với như , và cũng tin là .
tháng thứ thứ ba khi kết hôn, phát hiện một tấm ảnh trong túi áo .
Trong ảnh là một cô gái, hai mươi tuổi, mặc váy liền màu trắng một gốc cây ngô đồng rạng rỡ.
Khuôn mặt đó khiến sững sờ vài giây.
Cô và quá giống .
Đôi mắt và lông mày giống, mũi giống, dáng vẻ khi lên càng giống.
đặt bức ảnh chỗ cũ và gì.
bắt đầu quan sát.
Điện thoại di động của Cố Trạch luôn đặt úp.
Lúc Cố Trạch tắm, WeChat sẽ vang lên thông báo, ghi chú gửi là “Vi Vi”.
Vi Vi.
Mạnh Vũ Vi.
Lần đầu tiên gặp cô là khi kết hôn nửa năm, trong một bữa tiệc.
Cô theo bạn của Cố Trạch, trong góc im lặng lời nào.
Có giới thiệu cô với , đó là Mạnh Vũ Vi.
Cô lên chào , ánh mắt đảo qua dừng trong vài giây.
Cô nở nụ , dịu dàng khéo léo : “Chào chị dâu.”
Trong khoảnh khắc đó, cuối cùng cũng hiểu vì tấm ảnh đó ở trong túi áo vest của Cố Trạch.
Cô trẻ hơn , mềm yếu hơn , Cố Trạch bằng đôi mắt long lanh hơn .
Mà Cố Trạch, từ lúc cô xuất hiện thì từng lấy một .
4
Lần đầu tiên bọn họ hôn là tháng thứ tám khi chúng kết hôn.
Sinh nhật Cố Trạch, tổ chức một bữa tiệc tại nhà, nhiều tới.
ban công tìm .
Lúc đẩy cửa , thấy hai bóng chồng chéo lên .
Mạnh Vũ Vi Cố Trạch đè lên lan can, ngẩng đầu, hai tai bám vai .
Bàn tay Cố Trạch nâng lấy gáy cô , hôn đến quên trời quên đất.
Ánh trăng chiếu lên mặt họ.
ở cửa, đĩa bánh ngọt trong tay rơi xuống đất.
Họ tách .
Mạnh Vũ Vi thấy , trong nháy mắt sắc mặt cô trở nên trắng bệch, hoảng hốt trốn lưng Cố Trạch.
Cố Trạch xoay , trong ánh mắt lộ chút bối rối nhanh xuống giấu .
“Bạch Linh.” Anh tiến về phía : “Em giải thích…”
.
xoay trở phòng khách, lên tầng, phòng ngủ, lấy ảnh cưới trong ngăn kéo .
Khung ảnh lớn, bằng gỗ thật, nặng.
nhấc nó lên và đập mạnh xuống đất.
Tấm kính vỡ tan, tấm ảnh vỡ đôi, khéo chia và Cố Trạch hai nửa.
Người bên thấy tiếng động thì xông lên, vây quanh cửa .
Lúc Cố Trạch xông lên, đang đập đồ trang trí bàn việc của .