Ăn Thịt Hưởng Phúc - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-04-01 22:18:24
Lượt xem: 653
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trưởng làng Ngũ, ngay từ ban đầu, ông tỏng là cháu lên núi, và cũng thừa 'nó' thể sẽ xơi tái cháu !"
đưa mắt trưởng làng Ngũ đang khoác hờ áo khoác ngoài, rõ mười mươi là đ.á.n.h thức giữa giấc mộng.
Niềm tin neo giữ bấy lâu nay, trong nháy mắt sụp đổ tan tành.
"Ừ."
Trưởng làng Ngũ dứt khoát đáp trả câu hỏi của một cách ngắn gọn súc tích.
bàng hoàng dám tin: " mà..."
"Niếp Muội ..." Trên mặt ông vẫn là nét hiền từ nhân hậu, nhưng lời lẽ thốt khiến như rơi hầm băng: "Ông chỉ cháu c.h.ế.t, mà ông còn cả cái làng của các c.h.ế.t tuyệt nọc."
"Cái gì..."
ngây ngốc thốt lên: "Trưởng làng Ngũ..."
Ông vẫn giữ cái bộ dạng đủng đỉnh thong dong: "Niếp Muội, sự đến nước , ván đóng thuyền thể vãn hồi nữa, nếu cháu cao c.h.ế.t, thì mấy ngày , cứ ở tạm chỗ ông .”
"Nhân tiện, kể cho cháu một câu chuyện cuối cùng."
Thuở nhỏ, trưởng làng Ngũ từng kể cho nhiều câu chuyện.
Chuyện nào cũng đẽ nhiệm màu, duy chỉ câu chuyện thật sắp sửa kể đây, tàn nhẫn đến mức khiến nỡ tiếp.
"Niếp Muội, năm hai mươi tuổi, ông về làng nhậm chức cán bộ thôn."
Trưởng làng Ngũ khép cánh cửa , căn phòng chỉ còn độc hai chúng .
Ông từ tốn cất lời: "Năm hai mươi mốt tuổi, vợ ông đến đây khảo sát, chủ yếu là để nghiên cứu về đàn khỉ núi. Cũng nhờ mà ông mới quen bà .”
"Ba năm bọn ông kết hôn, cùng bám trụ cái làng quê vốn dĩ vô cùng xa lạ đối với cả hai .”
"Đáng lý , thành tám năm chức vụ cán bộ thôn là ông thể rời , nhưng công trình nghiên cứu sinh học của vợ ông đang trong giai đoạn nước rút, vả bà cũng nảy sinh tình cảm với bầy khỉ núi , chẳng nỡ dứt áo ."
Nét mặt trưởng làng Ngũ toát lên vẻ say sưa đắm chìm, hồi tưởng những tháng ngày thanh xuân ngọt ngào, ông như biến thành một khác.
Sự hờ hững lạnh nhạt biến mất tăm, đó là đôi chút kích động xen lẫn lưu luyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/an-thit-huong-phuc/chuong-9.html.]
"Niếp Muội, ông từng rời , ông thừa hiểu cái làng của các là một lũ dã man, ngu , đến cả luật pháp cũng dám coi thường! Ông quá rõ mà..."
Giọng trưởng làng Ngũ trầm xuống, trĩu nặng sự xót xa ân hận: "Giá như lúc , ông kiên định giữ vững lập trường của , giờ đây chuyện khác…”
"Tóm là đó, ông cùng vợ vẫn tiếp tục nán trong làng."
"Bà đam mê cuồng nhiệt lũ khỉ đó, những tập tài liệu nghiên cứu điều tra cứ xếp chồng lên cao đến nửa , và ước mơ lớn nhất đời bà , là xuất bản công trình nghiên cứu của các tạp chí khoa học tự nhiên danh tiếng tầm cỡ quốc tế.”
"Say mê đến độ, một bận nọ, bà nán núi quá lâu, trời sập tối mà vẫn chịu về."
Giọng của trưởng làng Ngũ bắt đầu trĩu nặng, đong đầy oán hận ngút ngàn: "Ông cầm đèn pin soi đường lên núi tìm bà , cuối cùng thì... thì ở... ở một..."
Ông hít một thật sâu, mới tiếp: "Ở một rãnh nước bẩn thỉu hôi thối, tìm thấy t.h.i t.h.ể hãy còn vương chút ấm của bà .”
"Lúc bấy giờ, bà vẫn đang mang giọt m.á.u của ông... cái t.h.a.i sáu tháng , vì trượt ngã đường xuống núi, bà ngã lăn xuống rãnh nước, trẹo chân, thể tự dậy nữa.”
"Đám dân làng ngang qua tiếng kêu cứu, bèn tiến tới kéo bà lên, nhưng , nảy sinh dã tâm thú tính... Bọn chúng chỉ nhục vợ ông, mà thậm chí, còn hô hào gọi thêm bè phái..."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Trưởng làng Ngũ đột ngột vung tay đ.ấ.m mạnh tường: "Bọn chúng trút thỏa thú tính xong, thì bỏ mặc bà nơi đó mà rời .”
"Nếu vợ ông còn sống sót trở về, , ông cũng chẳng điên rồ đến mức , cũng chẳng đến nỗi kéo cả cái làng bồi táng theo bà , nhưng oái oăm , bọn chúng cứ thế mà rũ áo ... Trên ngọn núi hoang vu, giữa màn đêm tĩnh mịch, vợ ông gào trong tuyệt vọng, quằn quại đau đớn chỉ về nhà…”
"Tiếng gào t.h.ả.m thiết của bà , dụ bầy khỉ mà bà ngày đêm dày công chăm bẵm kéo đến.”
"Lũ khỉ, xé xác c.ắ.n c.h.ế.t bà ."
Trưởng làng Ngũ t.h.ả.m thiết: "Niếp Muội, chua xót trớ trêu ? Lũ khỉ mà bà sớm tối trằn trọc túc trực, c.ắ.n xé bà đến c.h.ế.t.”
" , đám dân làng nốc rượu , ban đầu chúng chống chế bảo rõ là vợ ông, ngụy biện rằng chỉ sờ soạng hai cái, đó già mồm bảo xong xuôi định dìu bà về, là do chính bà chịu .”
"Toàn một lũ dối trá lừa lọc, xảo trá... ngụy biện!"
Trưởng làng Ngũ hai mắt đỏ ngầu đằng đằng sát khí, chằm chằm : "Thậm chí, khi tin vợ ông vong mạng, từng đứa từng đứa một vẫn trơ tráo vờ như chẳng chuyện gì xảy , tất thảy trong làng đều đồng lõa bao che cho đám tội đồ đó! Ông báo cảnh sát, nhưng luật pháp cũng thể trừng trị cả một ngôi làng!”
"Hết thảy trong làng đều ngậm miệng ăn tiền, nhất quyết chịu chứng cho ông!
"Tất tần tật những chuyện xảy năm đó ông đều khắc cốt ghi tâm, ông ghi chép sổ tay, ông vẽ thành tranh, ông ép buộc bản ngày nào cũng hồi tưởng ! Niếp Muội, dạo đó cha mày vẫn còn ranh con nứt mắt, châm biếm chế giễu ông rằng một gã ngụ cư từ nơi khác đến thì gì , cũng c.h.ế.t , lẽ nào bắt cả làng đền mạng bồi táng theo .”
"Huống hồ, chuyện cũng là trường hợp ngoại lệ đầu tiên, cảnh sát cũng đành bó tay thôi."