Thế nhưng, ai cũng thể ngoài cuộc, riêng là phép ngoài cuộc nhất. Bởi vì cha của Chung Thiền c.h.ế.t vì cứu .
Khi huyện tổ chức tuyên dương hùng, cha đưa đến nhà cảm ơn hai con cô , lúc đó chẳng dám ngẩng đầu lên họ.
dám thừa nhận rằng vì ham chơi nghịch nước mà hại c.h.ế.t một trụ cột gia đình , chỉ là vô ý ngã xuống nước.
Hai con Chung Thiền hề trách móc lấy một lời.
Sau đó, năm qua năm khác, hễ gặp đường là họ đon đả chào hỏi, mời đến nhà chơi. Lúc nào Chung Thiền cũng tươi chuyện với , cô coi là bạn.
thì . Sự thiện của họ đối với là một gánh nặng quá lớn, cứ thấy họ là lòng trĩu nặng tội .
Thấy họ ngược chiều đến, tìm cách tránh mặt; chỉ khi nào tránh nổi mới miễn cưỡng chào một tiếng lấy lệ.
Chung Thiền cũng nhận điều đó.
Lên cấp ba, chúng xếp cùng một lớp, ngày nào cũng chạm mặt nhưng quan hệ xa cách, cô còn chủ động tìm nữa. Cho đến khi Trần Quang ức h.i.ế.p, cô bỗng nhiên xông chắn mặt .
Cô bảo : “Mạng của là do cha đổi về đấy.”
Mạng của là do cha cô đổi về, nên cái mạng phép để chà đạp. Đó là cái nợ mà nợ gia đình cô .
Giờ cô bảo vệ thêm nữa, càng nợ nhiều hơn, lẽ điều gì đó cho cô . Vậy mà cô bắt nạt, chẳng gì cả.
…
Chung Thiền mới lên cấp ba thì cô đổ bệnh. Ban đầu là thể , thể đồng, chỉ thể nhà nhận việc thủ công về thêm. Về ngay cả cũng vững, chỉ thể giường thở ngắn thở dài.
Chung Thiền chăm sóc , học, còn thêm, dù xin tiền trợ cấp thì cũng chẳng thấm .
Cùng lúc đó, cô còn chịu đựng sự hành hạ của Trần Quang.
Trần Quang chừng mực, gọi là bắt nạt nhưng thực giống như mấy trò đùa ác ý hơn. Ví dụ như thỉnh thoảng xô cô một cái, va cô , dùng lời lẽ nhục mạ, vứt vở bài tập đổ màu vẽ lên chỗ của cô ...
Mắc dù mấy trò đó trẻ con, nghiêm trọng thì hẳn, nhưng nó khiến yên , ép đến mức uất ức phát điên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/an-mang-vao-mua-he/chuong-9.html.]
Khả năng chịu đựng của Chung Thiền . Những trò bắt nạt kéo dài ròng rã nửa năm nhưng cô vẫn luôn lạc quan và kiên cường.
Trần Quang cảm thấy mất hứng nên cũng dần dần thôi trò phá phách, nhờ đó mà Chung Thiền thời gian thở dốc, cô càng lao học tập điên cuồng hơn. Dù sức lực hạn khiến thành tích còn trong nhóm đầu nhưng để đỗ đại học và rời khỏi cái huyện thì thành vấn đề.
Cứ thế cho đến năm 1995, học kỳ cuối của năm lớp 12, chuyện xảy .
Trong giờ tập thể d.ụ.c buổi sáng, một bạn trong lớp mất tiền. Cả lớp lục soát đồ đạc, và cuối cùng tiền đó tìm thấy trong cặp của Chung Thiền.
Chung Thiền cách nào minh oan cho , vì hôm đó chỉ mỗi cô là tham gia tập thể d.ụ.c.
Lịch học tập và việc của cô quá dày đặc nên cô thường xuyên bỏ giờ tập thể d.ụ.c để tranh thủ lớp học bài.
Chuyện nổ khiến cả lớp xôn xao. Mọi vốn tưởng Chung Thiền nghèo cho sạch rách cho thơm, ngờ cô loại chuyện .
khi sang thấy Trần Quang đang lén lút thầm, ngay đó là tác phẩm của .
Và đó mới chỉ là sự khởi đầu.
Trần Quang bao giờ ý định buông tha cho Chung Thiền. Anh chịu nổi cái vẻ kiên cường của cô , cô nỗ lực nỗ lực, để ngay khi cô sắp chạm tay thành công, sẽ tay hủy hoại cô .
Cuối cùng Chung Thiền cũng yếu lòng, xuống nước. Cô cầu xin Trần Quang, cầu xin hiệu trưởng nhưng đều vô ích, vì đây là vấn đề đạo đức, vô cùng nghiêm trọng.
Thành tích của cô cũng chẳng xuất sắc đến mức mang vinh quang cho trường, nên đuổi học cũng chẳng . Vì , bao nhiêu nỗ lực vùng vẫy, Chung Thiền vẫn rời khỏi trường ngay sát kỳ thi đại học.
vẫn im lặng , vì bằng chứng chứng minh tiền do Chung Thiền lấy, cũng đối đầu với con trai hiệu trưởng.
, đó Chung Thiền thuê, ban ngày , tối về chăm sóc , cực khổ vô cùng. Cho đến tận khi nghiệp, còn gặp cô thêm nào nữa.
từng định căn nhà nát ngoài làng để thăm hai con họ, nhưng cuối cùng vẫn .
Bẵng một thời gian đó, con Chung Thiền đột nhiên biến mất. Người trong làng bảo chắc là họ nơi khác , cũng chẳng ai thèm bận tâm.
Vài năm , căn nhà nát cũng sụp đổ. Thế nhưng, liệu họ thật sự là nơi khác ? Không , họ từng rời . Đó là một sự thật tàn khốc mà đủ can đảm để đối diện.
...