Án Mạng Vào Mùa Hè - Chương 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-13 23:24:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trường trung học Dục Minh vẫn còn đó, chỉ điều bỏ hoang.

Mấy chuyện khác ông chủ cũng rõ lắm, thế là lên đường về phía trường trung học Dục Minh. Dọc đường , quan sát xung quanh thấy cảnh tượng đìu hiu.

Huyện lỵ trong vùng núi, địa thế hẻo lánh nên phát triển chậm chạp, đường xá cơ sở hạ tầng đều kém xa bên ngoài.

Tình trạng chảy m.á.u chất xám cũng nghiêm trọng, chủ yếu chỉ còn già và trẻ em, ít thanh niên. Với quy mô của một cái huyện như thế , chỉ cần một trường trung học công lập là đủ .

tiếp tục phát huy kỹ năng điều tra, dừng trò chuyện để tìm hiểu thêm về trường Dục Minh.

Dục Minh là một trường trung học dân lập, đây từng tiếng, đào tạo ít sinh viên đại học. Năm 1996, trường đột ngột đóng cửa, những học sinh nghiệp khi đó đành chuyển hồ sơ sang trường công lập khác để học tiếp.

Nguyên nhân đóng cửa thì đủ loại giả thuyết, cũng tương tự như ông chủ nhà trọ , điều còn thêm một lý do nữa là trường “ám quỷ”, nhưng chẳng ai xác thực .

Mọi than phiền nhiều hơn về việc huyện nhà kém phát triển, tương lai, trẻ đều bỏ sạch. Ngày họ còn mơ mộng khu đất đó sẽ xây bệnh viện, trung tâm thương mại, kết quả là đến cái xác nhà trường cũng chẳng buồn dỡ, cứ để mặc đó cho mưa sa gió táp suốt bao năm.

, ngôi trường bỏ hoang mắt trông còn cũ kỹ hơn cả cái huyện . Thời gian ở đây như ngưng đọng, trôi một cách tàn nhẫn. Mấy tòa nhà nhỏ trơ trọi trong gió, tường bong tróc, lan can gỉ sét, sân vận động cỏ mọc lút đầu , chẳng còn ai nhớ dáng vẻ đây của nó nữa.

những bí mật tên, chắc hẳn vẫn còn nhớ rõ.

Nhìn đồng hồ thấy sang buổi chiều, Hạ Hoan sắp đến nơi . trường nữa mà thẳng bến xe.

5

Hạ Hoan giỏi việc ẩn đám đông. Ở thành phố cô hề nổi bật, mà về đến cái huyện cũng chẳng ai chú ý.

bước khỏi bến xe, thẳng về phía về một hướng nhất định, trông vẻ am hiểu đường xá nơi đây.

chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ, hành lý, chứng tỏ định ở lâu.

Chuyến xe về thành phố sớm nhất là ngày . hỏi lãnh đạo của Hạ Hoan, cô xin nghỉ đến tận ngày nữa, xem đúng là định bắt chuyến xe đó để về .

theo Hạ Hoan, thấy cô một nhà trọ để nhận phòng.

Nửa tiếng , cô .

Đầu tiên cô siêu thị mua một chai rượu, đó chợ mua thêm mấy món đồ nhắm về hướng lên núi.

nhận định lên núi nên dám bám quá sát. Trên núi vắng , dễ phát hiện, may mà núi dốc , chỉ một con đường duy nhất để .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/an-mang-vao-mua-he/chuong-5.html.]

lững thững hai mươi phút, cuối cùng cũng phát hiện bóng dáng Hạ Hoan ở lưng chừng núi.

Lấp ló những lùm cây, thấy cô đang quỳ một đất trống nhỏ cách đó chừng mười mét, lưng về phía , rượu và đồ ăn bày mặt.

gì đó nhỏ, rõ, nhưng rõ ràng là cô đang viếng mộ.

nán lắng thêm một lát, nhưng thực sự gì, cũng chẳng thể tiến gần hơn nên đành bỏ cuộc.

nhẹ nhàng lùi một đoạn, tìm chỗ ẩn nấp kiên nhẫn đợi suốt nửa tiếng đồng hồ. Chờ đến khi Hạ Hoan xuống núi, mới lên phía khu mộ đó để xem xét.

Thế nhưng nơi đó giống một khu mộ, nó chỉ là một đất bằng phẳng, nấm mồ đắp cao, cũng chẳng bia.

Rượu và thức ăn đổ vương vãi một cách sơ sài đất, lẫn lộn giữa đám lá khô và cỏ dại. Ở đây mộ phần, nhưng rõ ràng hành vi của Hạ Hoan là đang tế bái.

thật sự thể thấu phụ nữ . Những lời cô , những việc cô , chẳng lấy một điều nào là bình thường.

Sau khi tế bái xong, Hạ Hoan về nhà nghỉ và ở lì trong đó ngoài cho đến tận tối.

cũng đành trở về phòng nghỉ ngơi.

Ngày hôm , dậy sớm để canh chừng cửa nhà nghỉ của Hạ Hoan, nhưng đợi mãi đến trưa vẫn thấy bóng dáng cô .

Cứ đợi thế thì thụ động quá, mà đột ngột lộ diện cũng . quyết định tạm thời ngừng theo dõi Hạ Hoan để tự điều tra .

một nữa tìm đến ngôi trường bỏ hoang.

Trung học Dục Minh vẫn dỡ bỏ, điều đồng nghĩa với việc vài thứ từ năm 1995 vẫn còn giữ , mười mấy năm trời hề đổi.

Và đó cũng chính là điều đáng sợ nhất.

6

Giờ đây trường học chỉ còn là một đống hoang tàn, khung cảnh tiêu điều đập mắt. Biển tên của các lớp mờ mịt còn phân biệt , may mà khẩu hiệu dán phía bảng đen của mỗi lớp khác .

tìm từng phòng một, cuối cùng cũng thấy căn phòng dòng khẩu hiệu "Tri thức đổi vận mệnh", đúng là lớp học trong bức ảnh nghiệp .

Hôm nay cũng là một ngày trời với cái nắng gay gắt. Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ vỡ nát, chiếu rọi lớp học bỏ hoang vốn dĩ u ám, khiến nó trông như thêm chút sức sống.

Rõ ràng là tầng ba, mà rêu xanh và cỏ dại mọc đầy đất, thỉnh thoảng vài con côn trùng nhảy nhót bên trong. Bàn ghế thì đổ nghiêng ngả, phủ kín vết mốc.

 

Loading...