ẤM TÂN TỬU - 6
Cập nhật lúc: 2026-01-06 15:10:20
Lượt xem: 103
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày tiểu niên, nấu một bàn cơm.
Nhìn gương mặt Thẩm Xác gầy ít, hạ quyết tâm.
Trong bữa cơm, hỏi :
“Thẩm Xác, khi nào ngươi khởi hành Dương Châu?”
Hắn : “Ba ngày .”
Ta đặt đũa xuống, từng chữ từng chữ :
“Được, cùng ngươi.”
Quyết định , suy nghĩ suốt nửa tháng.
Dương Châu xa mấy trăm dặm.
Không ai quen chúng .
Càng ai là cửu di nương của Thẩm Xác.
Đến lúc đó, chúng thuê một tiểu viện, lo việc buôn bán của , lo việc ăn của .
Còn quản gia và Xuân Hạnh.
Ngày tháng nhất định sẽ dần dần khá lên.
Ta đời còn .
Thẩm Xác cũng .
Để một tha hương rời xứ, .
Thẩm Xác xong, lâu gì.
Chỉ lặng lẽ chằm chằm.
Quản gia xoay sang một bên, lặng lẽ lau nước mắt.
Ta giả vờ bình tĩnh, gọi tiếp tục ăn cơm.
Xuân Hạnh hồn , vui mừng nàng còn từng xa, tam di nương chính là Dương Châu, nàng từng nha trong phòng tam di nương qua, phong cảnh Dương Châu thế nào, nàng sớm xem .
Có nàng ở đó, phần nào hóa giải tình cảnh Thẩm Xác đến mức lúng túng.
Bỗng nhiên, Thẩm Xác , bật một tiếng.
“Được.”
10
Sau khi ngày rời ấn định.
Ta và Xuân Hạnh bận rộn thu dọn đồ đạc.
Thẩm Xác cũng sáng sớm ngoài, tối muộn mới về, bận đến mức chẳng thấy bóng dáng.
Giờ đây là đương gia.
Mọi việc đều theo sắp xếp của .
Ngày lên đường, liếc đại trạch rộng lớn một .
Tấm biển mạ vàng cổng phủ, bầu trời đông âm u lất phất tuyết, tiêu điều đến vô cùng.
Thẩm Xác thuê một chiếc xe ngựa, nhưng thuê phu xe.
Đỡ lên xe xong, , đáy mắt cảm xúc sâu thấy đáy.
“Tiểu Tửu, ngươi sẽ hối hận chứ—”
Ta cau mày.
“Lắm lời! Lý Mộng Tửu bao giờ là lật lọng, ngày tháng khổ khó đến cũng sợ.”
“Đi thôi!”
Ta buông rèm cửa.
Cách ly gương mặt tràn ý của Thẩm Xác ở bên ngoài.
Hắn và quản gia phiên đ.á.n.h xe.
Ta và Xuân Hạnh trong xe, tính toán khi tới Dương Châu sẽ an thế nào.
Đường xóc nảy, nhớ xe ngựa là sáu năm .
Phụ vì trả nợ.
Đã mê man trói xe ngựa, đưa tới Thẩm gia.
Còn giờ đây, xe ngựa của thiếu gia Thẩm gia, rời khỏi cái l.ồ.ng giam cầm suốt sáu năm.
Thẩm Xác sợ hối hận.
, là cam tâm tình nguyện.
11
Trằn trọc hai ngày, chúng đến một tòa trạch viện mới.
Sân viện lớn, lạnh lẽo vắng vẻ, nhưng coi như sạch sẽ.
Thẩm Xác là thuê tạm, mắt cứ ở đây .
Sắp xếp thỏa cho chúng xong, ngoài.
Ta hỏi nhiều.
Ta cùng Xuân Hạnh dọn dẹp phòng của Thẩm Xác.
Rồi chợ dạo một vòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/am-tan-tuu/6.html.]
Cho đến khi trời tối, cơm canh hâm hâm mấy .
Thẩm Xác mới trở về.
Nhìn quầng thâm nhàn nhạt mắt , nuốt xuống dự định trong lòng.
Hắn việc của bận.
Chuyện nhỏ của , vẫn đừng để lo lắng thì hơn.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Ta chỉ với , trong nhà và quản gia, cứ yên tâm.
Thẩm Xác với .
Giọng điệu dịu dàng: “Ừ, nàng ở đây, yên tâm.”
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.
Chớp mắt đến đêm giao thừa.
Cách vài hôm Thẩm Xác mang ít tiền về.
Rõ ràng ngày càng gầy, mà vẫn bảo ăn nhiều một chút.
Đừng để hao tổn thể.
Ta đều thấy cả.
Sáng sớm hôm nay mua thức ăn, là món thích.
Buổi tối, hâm một ấm rượu, nấu một bàn cơm.
Tuy thể xa hoa như ở Thẩm phủ, nhưng từ tận đáy lòng thấy vui.
Bốn quây quần một bàn, đón cái giao thừa đầu tiên của chúng .
Quản gia tuổi cao, uống hai ngụm rượu liền về nghỉ.
Xuân Hạnh nhận lì xì xong cũng ngoài chơi.
Hôm nay tâm trạng Thẩm Xác .
Uống ít rượu.
Tửu lượng của vốn kém, hai chén xuống bụng, mắt đờ .
Thẩm Xác rót cho một chén.
“Tiểu Tửu, đây là năm đầu tiên của chúng .”
“Ừm ừm.”
“Sau nàng vẫn sẽ luôn ở bên chứ?”
Ta chậm chạp gật đầu.
“Đương nhiên!”
Thẩm Xác cong cong khóe môi.
Ta nhíu mày.
“Không với !”
Thẩm Xác nhướng mày.
“Vì ?”
“Cười quá.”
Khiến tim đập thình thịch. Ta thích cảm giác .
Ý của Thẩm Xác càng sâu.
Hắn lấy chén rượu trong tay , cúi bế lên.
“Tiểu Tửu, nàng uống nhiều , đưa nàng về nghỉ.”
Ta vẫn còn chút tỉnh táo.
Nhớ rõ nam nữ hữu biệt.
“Thả xuống, tự .”
Thẩm Xác im lặng .
Bước chân vững vàng về phòng .
Trong cơn trời đất cuồng, đặt xuống giường.
Gương mặt Thẩm Xác lắc lư mắt .
Ta vẫn quên lấy bao lì xì.
“Này, đây là tiền mừng tuổi của , nhiều, đừng chê nhé.”
“Sau cửu di nương ở đây, sẽ để chịu khổ.”
Ánh mắt Thẩm Xác trầm xuống.
Nhận lấy bao lì xì.
rời , trái còn tiến gần hơn.
Giọng dán sát bên tai.
“Đã là cửu di nương cho, đương nhiên nhận.”
“Chỉ là, còn xin cửu di nương thêm một món quà nữa—”
Ta gật đầu, hào sảng :
“Nói ! Chàng gì? Chỉ cần , đều cho !”