Cả Phục Hy viện chìm trong sự hỗn loạn và hoang mang tột độ. Vực sâu gầm rú, khí tràn ngập khí tức tà ác, và bí tịch trấn giữ biến mất. Giữa lúc sinh t.ử đó, Chưởng môn đời , với ánh mắt kiên định, đưa một quyết định đổi phận của Phục Hy viện và cả giới tu chân.
Ông đưa tay về phía Lâm Kiến, đôi mắt già nua ánh lên vẻ trầm trọng. "Lâm Kiến, con... đây!"
Lâm Kiến, với khuôn mặt tái mét nhưng ánh mắt vẫn giữ sự kiên nghị, bước đến mặt Chưởng môn. Y cảm nhận gánh nặng của thiên hạ đang đổ dồn lên vai .
"Lâm Kiến," Chưởng môn cất giọng, giọng ông tuy yếu ớt nhưng vang vọng khắp căn phòng, "Ta, với tư cách là Chưởng môn đời thứ 99 của Phục Hy viện, chính thức truyền chức Chưởng môn cho con."
Cả Phục Hy viện sững sờ. Lâm Kiến chỉ là một t.ử trẻ tuổi, tư chất tu hành là thiên tài xuất chúng. Hơn nữa, trong viện còn Hạ Trường Sinh – sức mạnh tuyệt đối, mẫu mực trong tu chân giới. Sao là Lâm Kiến?
Hạ Trường Sinh đó, đôi mắt phượng sắc bén Chưởng môn, đó Lâm Kiến. Hắn cũng ngạc nhiên, nhưng lời nào. Hắn hề hứng thú với cái chức Chưởng môn đầy phiền phức đó.
"Chưởng môn sư phụ!" Lâm Kiến lắp bắp. "Con... con thể!"
"Ngươi thể!" Chưởng môn dứt khoát. Ông thẳng mắt Lâm Kiến, khẽ thở dài. "Ta , con còn trẻ. con là duy nhất phù hợp."
Ông sang Hạ Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. "Trường Sinh , đến lúc , nghĩ con cũng nên đối mặt với sự thật."
Hạ Trường Sinh nhíu mày. Hắn linh cảm lành.
Chưởng môn về phía Lâm Kiến, giọng ông trầm xuống, chứa đựng một bí mật động trời. "Tiểu Kiến, con ... Đại sư của con... chính là một hung thú ?"
Cả căn phòng chìm im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hạ Trường Sinh. Hung thú? Đại sư mỹ lệ, kiêu kỳ của họ là hung thú ? Thật thể tin nổi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ai-noi-truong-sinh-la-phuc/chuong-8-di-ngon-cua-chuong-mon-tieng-long-cua-ke-xau-bung.html.]
Hạ Trường Sinh đó, thể khẽ cứng . Vẻ mặt trắng bệch, đôi mắt phượng ánh lên sự tức giận và một chút... sợ hãi. Bí mật lớn nhất của phơi bày.
Lâm Kiến Hạ Trường Sinh. Trái với sự kinh ngạc của , y hề sợ hãi, cũng hề bất ngờ. Suốt bao nhiêu năm hầu hạ, y chứng kiến quá nhiều điều kỳ lạ về Hạ Trường Sinh: sức mạnh phi thường, sự nhạy cảm với khí tức tà ác, và đặc biệt là sự ghét bỏ tột độ đối với đồng loại hung thú. Y sớm linh cảm về phận thật của Hạ Trường Sinh, nhưng y chọn cách im lặng và chấp nhận.
"Sư phụ, ..." Hạ Trường Sinh cất giọng, giọng khẽ run.
Chưởng môn khẽ xua tay. "Trường Sinh , từ lâu . Con là hung thú thể hòa nhập với đồng loại, chê chúng dơ bẩn, xí. Con thiên đạo bài xích, nên tìm đường đến nhân gian, nương nhờ xác của một phàm nhân. Ta nhận con sức mạnh tuyệt đối, nhưng chán ngấy trường sinh, ghét bỏ trách nhiệm. Con chỉ sống một cuộc đời sung sướng, hầu hạ."
Ông Lâm Kiến, ánh mắt đầy tin tưởng. " con, Lâm Kiến. Con là duy nhất chịu sự phiền hà của Hạ Trường Sinh, duy nhất khiến cảm thấy thoải mái và bình yên. Con tư chất bằng Hạ Trường Sinh, nhưng con ý chí, sự kiên trì, và quan trọng hơn cả... con một trái tim thiện lương, và một tình yêu đủ lớn để chấp nhận thứ."
"Ta chọn Trường Sinh Chưởng môn, vì ghét trách nhiệm. Ta ép buộc một sứ mệnh mà chán ghét. chọn con, Tiểu Kiến. Con sẽ gánh vác sứ mệnh trấn giữ vực sâu, và con... sẽ là giữ chân hung thú nhân gian."
Những lời của Chưởng môn như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai Hạ Trường Sinh. Hắn vạch trần phận, nhưng đồng thời, cũng nhận sự thâm ý và tình yêu của sư phụ dành cho . Và quan trọng hơn cả, nhận sự chấp nhận và tình cảm đổi của Lâm Kiến.
Lâm Kiến quỳ xuống, nhận lấy chức Chưởng môn. Trọng trách nặng nề đè lên vai y, nhưng ánh mắt y hề d.a.o động. Y ngẩng đầu lên, thẳng Hạ Trường Sinh.
"Cho dù là hung thú," Lâm Kiến dứt khoát, giọng y vang vọng khắp căn phòng, đầy sự kiên định và tình yêu mãnh liệt, "cho dù thiên địa lưng với , cho dù phiền hà đến mức nào, cũng yêu đến c.h.ế.t. Sứ mệnh của Phục Hy viện là trấn giữ vực sâu, còn sứ mệnh của ... là giữ nhân gian , mãi mãi bên cạnh ."
Lời tỏ tình mạnh mẽ, chân thành của Lâm Kiến khiến cả căn phòng chìm im lặng. Hạ Trường Sinh đó, " hình". Đôi mắt phượng của mở to, chằm chằm Lâm Kiến. Hắn bao giờ nghĩ rằng, tên sai vặt nhỏ bé mà "nhặt" về thể những lời như . Trái tim ngàn năm băng giá của , từ từ, từ từ, bắt đầu tan chảy.
Hắn sống bao nhiêu năm, chán ghét thứ, chán ghét cả bản là một hung thú. giờ đây, lời tỏ tình của Lâm Kiến, cảm thấy một sự ấm áp lạ thường, một khao khát ở nhân gian, ở bên cạnh con " bụng" .
Vực sâu vẫn gầm rú, nguy cơ diệt vong vẫn lơ lửng. trong khoảnh khắc đó, giữa Lâm Kiến và Hạ Trường Sinh, một tình yêu mạnh mẽ, vượt qua cả phận và mệnh, chính thức bùng cháy.
________________________________________